1,361 từ · ~7 phút đọc
Mưa vẫn rơi, như thể muốn kéo dài mãi cơn bão trong lòng anh.
Phòng khách rộng lớn chìm trong ánh sáng mờ nhạt. Tấm rèm cửa sổ khẽ lay, gió lạnh tràn vào, thổi tung vài tờ giấy ly hôn bị quên lại trên bàn.
Lục Hạo Dương đứng đó thật lâu.
Tay anh vẫn cầm chìa khóa xe, áo sơ mi ướt sũng, vai áo dính mưa lạnh buốt. Trong đầu vẫn vang vọng hình ảnh Tịnh Nhi ngồi trong taxi, đôi mắt đen sâu thẳm phản chiếu ánh đèn đường — bình thản, không còn chút lưu luyến nào.
Anh không kịp nói gì cả.
Thậm chí, một câu “đừng đi” cũng không.
Cô đã từng đợi anh nhiều năm, chỉ để nghe một câu như thế. Nhưng giờ, khi anh có cơ hội, lại chẳng thể thốt ra được.
Căn hộ yên tĩnh đến đáng sợ.
Lần đầu tiên anh cảm nhận được sự trống rỗng thật sự của nơi gọi là “nhà”. Không còn tiếng mở cửa khe khẽ vào mỗi buổi tối, không còn tiếng máy sấy tóc, không còn mùi nước hoa dịu nhẹ phảng phất trong phòng ngủ.
Tất cả biến mất, chỉ còn lại mùi khói thuốc và hơi lạnh.
Anh đi qua từng căn phòng, ánh mắt vô thức dừng lại trên chiếc ghế sofa nhỏ.
Chỗ đó — nơi cô thường cuộn mình đọc sách, đôi chân trần đặt lên tấm thảm mềm. Còn anh, thường ngồi đối diện, vừa đọc báo vừa liếc nhìn cô qua ánh sáng đèn bàn.
Những ký ức vụn vỡ dội về.
“Anh muốn ăn cơm tối không? Em nấu canh rong biển.”
“Không cần, anh bận việc.”
“Nhưng anh chưa ăn gì cả—”
“Anh bảo không cần.”
Lúc ấy, anh nghĩ sự lạnh nhạt của mình chỉ là tạm thời. Rằng khi công việc ổn định hơn, khi dự án hoàn thành, anh sẽ có thời gian bù đắp cho cô.
Nhưng anh quên mất rằng, trái tim con người không thể chờ mãi một lời hứa mơ hồ.
Anh mở tủ áo.
Một nửa khoảng trống trống rỗng đến lạ thường. Toàn bộ quần áo, váy vóc, đồ trang điểm của cô đều biến mất. Chỉ còn treo lại một chiếc khăn choàng len mà mùa đông năm ngoái cô tự tay đan cho anh.
Anh đưa tay chạm vào sợi len mềm, hương hoa oải hương nhàn nhạt vẫn còn vương lại.
Cổ họng bỗng nghẹn lại, hệt như có ai bóp chặt tim.
Anh nhớ lại buổi sáng hôm ấy.
Cô cẩn thận choàng khăn cho anh, cười nói: “Gió lạnh đấy, anh nhớ quàng kỹ nhé.”
Anh cúi đầu chỉnh lại cà vạt, chỉ nói một câu: “Em lo việc của mình đi, đừng quản anh.”
Khi đó, anh đâu biết — lời nói vô tâm ấy chính là sợi dao cắt đứt cuối cùng giữa họ.
Tối đó, Hạo Dương không về công ty. Anh ngồi một mình trên ghế sofa, đèn tắt, điện thoại im lặng.
Tin nhắn cuối cùng từ cô vẫn còn hiển thị trên màn hình:
“Cảm ơn anh đã từng là chồng em. Chúc anh hạnh phúc.”
Chỉ một dòng ngắn gọn, lịch sự đến mức xa lạ.
Anh gọi lại.
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Lặp đi lặp lại. Năm lần, mười lần… đến khi anh ném điện thoại xuống bàn, lòng bàn tay run lên vì bất lực.
Sáng hôm sau, thư ký mang báo cáo đến.
Cô ta nhìn thấy bộ dạng anh – cà vạt lỏng, mắt thâm quầng – liền dè dặt hỏi:
“Lục tổng, chị Trần… có cần tôi liên lạc giúp không?”
Anh chỉ lạnh lùng đáp:
“Không cần.”
Giọng anh trầm, khàn khàn, nhưng dứt khoát.
Người ngoài vẫn nghĩ tổng tài Lục Hạo Dương là người vô cảm, một khi đã dứt khoát thì không bao giờ quay đầu.
Chỉ có anh mới biết, trong lòng đang trống hoác một khoảng chẳng thể lấp đầy.
Công việc vẫn tiếp tục. Cuộc sống vẫn vận hành. Nhưng mọi thứ đều mất đi màu sắc.
Anh ngồi trong phòng họp, ánh mắt lướt qua màn hình chiếu, nhưng đầu óc lại trôi dạt về đêm mưa hôm qua.
Mỗi lần có người nhắc đến “thiết kế nội thất”, “bản phối cảnh”, anh lại bất giác nhớ đến cô — người từng vẽ phác thảo đầu tiên của căn hộ này, từng chọn từng màu rèm, từng chậu cây nhỏ.
Tất cả là của cô, mà giờ chỉ còn anh trong không gian ấy.
Một tuần sau, thư ký báo lại:
“Chị Trần đã chính thức rút khỏi tất cả cổ phần trong công ty thiết kế nội thất. Cô ấy chuyển giao cho một người tên Lý Tư Dao. Không để lại địa chỉ.”
Anh chỉ gật đầu, không nói gì.
Tối đó, anh lái xe đến sân bay, dù biết cô đã đi.
Bảng điện tử hiển thị: Chuyến bay quốc tế số 303 – ĐÃ CẤT CÁNH.
Anh đứng giữa dòng người tấp nập, gió lạnh quất qua mặt, vẫn không chịu rời đi.
Trong khoảnh khắc ấy, anh thật sự nhận ra — cô không còn thuộc về anh nữa.
Không phải vì một bản hợp đồng ly hôn, mà vì anh đã khiến trái tim cô chết lặng.
Đêm ấy, anh mơ.
Trong giấc mơ, cô vẫn cười dịu dàng như ngày nào.
“Anh ơi, em có chuyện muốn nói.”
“Chuyện gì?”
“Em… hình như có thai.”
Giọng nói ấy vang lên nhẹ bẫng nhưng đủ để khiến anh giật mình tỉnh dậy giữa đêm.
Trái tim đập loạn, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo.
Anh ngồi dậy, bật đèn.
Trên bàn là tờ giấy xét nghiệm mà anh tìm thấy trong ngăn kéo buổi sáng hôm cô rời đi — hàng chữ nhỏ “beta hCG dương tính”.
Khi ấy anh chỉ thoáng nhìn, không để tâm.
Giờ thì từng con chữ như mũi dao đâm thẳng vào ngực.
Cô… mang thai.
Mà anh lại để cô đi một mình.
Hạo Dương vội vàng gọi cho người điều tra.
“Trong ba ngày, tôi muốn biết cô ấy đang ở đâu.”
Giọng anh trầm khàn, run nhẹ.
Nhưng dù huy động mọi mối quan hệ, kết quả vẫn là con số không.
Không dấu vết, không địa chỉ, không giấy tờ xuất cảnh dưới tên thật.
Như thể cô đã biến mất khỏi thế giới này.
Anh không biết rằng — vào khoảnh khắc cô bước lên máy bay, Tịnh Nhi đã dùng tên tiếng Anh “Anna Tran”, mang theo hộ chiếu mới và một sinh linh bé nhỏ trong bụng.
Ba tháng sau.
Mùa đông tràn về, thành phố chìm trong sương giá.
Hạo Dương đứng trước cửa sổ văn phòng, nhìn dòng xe nối dài vô tận.
Trên bàn vẫn là tờ đơn ly hôn anh chưa từng nộp cho tòa. Cô đã ký, anh cũng đã ký, nhưng chẳng hiểu vì sao vẫn không thể đặt dấu kết thúc trong lòng.
Anh thử mở ngăn kéo, nhìn thấy chiếc nhẫn cưới cô để lại — bạc sáng, khắc tên “Hạo Dương & Tịnh Nhi”.
Ánh sáng phản chiếu lên bàn tay anh run rẩy.
Anh nhớ ngày cưới.
Cô khoác váy trắng, ánh mắt ướt nước, nắm tay anh run run nói: “Em hứa sẽ luôn tin anh.”
Còn anh — lạnh lùng đáp lại: “Ừ, đi thôi, sắp muộn giờ rồi.”
Hôn lễ xa hoa, nhưng chỉ có mình cô là thật lòng.
Giờ đây, người từng tin anh nhất đã rời xa mãi mãi.
Một cơn gió mạnh thổi qua, giấy tờ bay tán loạn.
Anh buông nhẫn, nghe tiếng kim loại chạm xuống sàn vang khẽ, lạnh lẽo như tiếng thở dài của số phận.
Lúc này, Lục Hạo Dương mới hiểu —
thứ đáng sợ nhất không phải là chia tay,
mà là khi người từng yêu anh… thật sự không còn muốn quay lại nữa.
Đêm muộn, anh lái xe không định hướng, đi qua những con đường hai người từng đi.
Quán cà phê nhỏ đầu ngõ vẫn còn mở cửa, tiếng chuông gió leng keng. Cô từng nói rất thích âm thanh ấy — “Nghe như tiếng tim mình đập khi nhìn thấy anh.”
Giờ chỉ còn anh đứng ngoài cửa kính, nhìn vào khoảng trống, nơi không còn ai đợi mình.
Ánh đèn vàng rọi xuống, hắt bóng anh dài trên mặt đường ướt nước.
Anh khẽ lẩm bẩm:
“Trần Tịnh Nhi… Em thắng rồi. Em khiến tôi biết thế nào là mất đi một người thật sự quan trọng.”