Mưa rơi rào rạt trên thành phố vào buổi sáng thứ Bảy, làm những con đường nhựa bóng loáng, phản chiếu ánh đèn đường vàng vọt. Lâm Tinh Vy đứng trước cửa quán cà phê nhỏ mà cô vừa nhận làm quản lý tạm thời trong mùa hè, tay cầm chiếc ô trong khi tóc mây ướt nhẹp dính vào má. Cô thở dài, vừa muốn hét lên vừa muốn khóc: “Sao mưa lại to đúng lúc mình đi làm thế này chứ?”
Tinh Vy kéo cánh cửa kính vào, tiếng chuông reng lên vang vọng khắp không gian nhỏ xinh, mùi cà phê rang xay nồng nàn xộc vào mũi. Quán cà phê “Ánh Bình Minh” – nơi cô thường đến học bài và tụ tập với bạn bè – giờ trở thành nơi làm việc tạm thời của cô trong kỳ nghỉ hè.
Cô nhanh chóng treo áo mưa lên giá, lau đôi giày lấm lem và bước ra sau quầy. Thật ra, Tinh Vy vốn chẳng phải là cô gái chuyên nghiệp, nhưng vì muốn thử trải nghiệm công việc thực tế và kiếm thêm chút tiền tiêu vặt, cô đã nhận lời bà chủ quán, một người phụ nữ trung niên, vui tính nhưng nghiêm khắc.
Chưa kịp ổn định mọi thứ, cánh cửa lại rung lên, báo hiệu khách bước vào. Tinh Vy quay lại và lập tức nhận ra một người lạ – một chàng trai cao ráo, mặc vest đen chỉnh tề, tóc đen như mực, đôi mắt sâu thẳm như có thể nhìn thấu lòng người. Anh đi thẳng đến quầy, ánh mắt lạnh lùng, không hề nở nụ cười với cô.
“Xin chào… anh muốn gọi gì ạ?” – giọng Tinh Vy hơi run, cố gắng duy trì vẻ tự tin.
Chàng trai chỉ im lặng nhìn menu, rồi đặt tay lên quầy. “Một cappuccino, không đường.” Giọng nói trầm ấm nhưng mang theo cảm giác xa cách, khiến Tinh Vy không khỏi chần chừ.
Cô nhanh chóng bắt đầu pha đồ uống, tay chân luống cuống vì vừa loay hoay với máy pha cà phê, vừa cố gắng không để cho anh chàng kia cảm thấy mình vụng về.
Vừa lúc đó, một cơn gió mạnh thổi qua cửa sổ mở hé, làm một tấm khăn giấy bay lên. Trong khoảnh khắc, một vệt sáng nhỏ lóe lên giữa không gian, như một hạt bụi phát sáng nhưng di chuyển nhanh và có ý thức. Tinh Vy nín thở, mắt mở to kinh ngạc.
“Cái… cái gì vậy?” cô thì thầm.
Chàng trai mặc vest đứng đó, ánh mắt dán vào hạt sáng. Lần này, anh nhấc chân bước lại gần quầy, trầm giọng: “Đừng sợ. Cậu nhìn thấy nó, chứng tỏ cậu khác người.”
Tinh Vy trợn tròn mắt, không hiểu lời nói của anh. “Khác người… ý anh là sao?”
Anh không trả lời ngay, chỉ nhìn cô với ánh mắt như muốn đọc hết tâm tư. Thật sự khiến Tinh Vy có cảm giác vừa sợ vừa tò mò. Cô vụng về đặt tách cà phê trước mặt anh. Tay cô run run, sợ làm đổ nhưng may mắn, tách cà phê vẫn nguyên vẹn.
“Cảm ơn,” anh nói, rồi chậm rãi nhấp một ngụm. Cà phê nóng lan tỏa trong miệng, vị đắng xen lẫn chút ngọt ngào. Anh gật đầu hài lòng, ánh mắt vẫn dán vào Tinh Vy như muốn tìm hiểu điều gì đó sâu kín trong cô.
Tinh Vy cảm giác tim mình đập mạnh. “Sao người này trông nghiêm túc thế nhỉ? Nhìn là biết kiểu người khó gần…” – cô tự nhủ trong lòng.
Cơn mưa bên ngoài vẫn nặng hạt. Bỗng dưng, một tiếng rên nhẹ vang lên từ góc quán, khiến Tinh Vy giật mình quay lại. Cô thấy một vệt sáng nhỏ đang dao động, như linh hồn một đứa trẻ lạc đường, nhỏ bé và yếu ớt.
“Anh… anh nhìn thấy không?” cô hỏi, giọng run run.
Nam khách nhìn theo ánh mắt cô, rồi trầm giọng: “Vậy là cậu cũng cảm nhận được nó.” Anh tiến lại gần, đưa tay ra hướng vệt sáng. Trong chớp mắt, vệt sáng lấp lánh rồi từ từ biến mất, để lại một không gian tĩnh lặng kỳ lạ.
Tinh Vy kinh ngạc, tim đập thình thịch. “Sao anh… làm được vậy?”
Anh quay sang nhìn cô, ánh mắt vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng: “Đó là một phần của thế giới mà người thường không thể thấy. Và cậu… có thể nhìn thấy nó. Có lẽ đây không phải là lần đầu chúng ta gặp nhau, nhưng là lần đầu chúng ta… gặp nhau đúng lúc.”
Tinh Vy không hiểu hết lời anh, nhưng cô cảm nhận được một điều gì đó lạ lùng, vừa sợ vừa hấp dẫn. Từ trong lòng, một luồng cảm giác tò mò mạnh mẽ trỗi dậy.
“Cậu tên gì?” anh hỏi, giọng nghiêm túc.
“Lâm Tinh Vy.” Cô trả lời, giọng run run nhưng cố giữ bình tĩnh.
“Tạ Dục,” anh đáp ngắn gọn, rồi nhấp thêm một ngụm cà phê, mắt vẫn chăm chú nhìn cô.
Một lúc lâu, hai người không nói gì thêm, chỉ ngồi bên nhau trong tiếng mưa rơi lách tách ngoài cửa kính, cảm giác vừa lạ vừa gần gũi. Tinh Vy không biết tại sao, nhưng từ khoảnh khắc này, cô cảm giác cuộc sống của mình sẽ thay đổi.
Bên ngoài, mưa vẫn rơi, nhưng trong quán cà phê nhỏ, một sự kết nối kỳ lạ vừa hình thành. Một cô gái vụng về, một chàng trai lạnh lùng, và một thế giới huyền bí đang chờ họ khám phá.
Tinh Vy lau bàn, lén nhìn Tạ Dục từ xa, thầm nghĩ: “Liệu anh ta có phải là người bình thường? Hay… mình vừa bước vào một thế giới mà chưa ai từng thấy?”
Và từ đó, câu chuyện của họ – giữa ánh sáng huyền bí và mưa rào thành phố – bắt đầu mở ra.