Buổi sáng hôm sau, mưa đã tạnh hẳn, nhưng bầu trời vẫn u ám, như thể còn chút ẩm ướt của ngày mưa. Lâm Tinh Vy bước vào quán cà phê “Ánh Bình Minh” với tâm trạng vừa háo hức, vừa lo lắng. Hình ảnh hôm qua vẫn còn in đậm trong đầu cô – người khách lạ, lạnh lùng, và ánh mắt kỳ lạ của anh khi nhìn vào cô.
Cô tự nhủ: “Chắc hôm nay không gặp anh ấy đâu… đúng không?”
Tinh Vy vừa đi vào, chưa kịp thở dài thì tiếng chuông cửa vang lên. Cô quay lại, và… đúng như dự đoán, Tạ Dục bước vào. Anh vẫn mặc vest đen, tóc vẫn vuốt gọn, và vẫn giữ vẻ nghiêm nghị vốn có. Nhưng hôm nay, ánh mắt anh không lạnh lùng như lần đầu gặp cô; thay vào đó là chút tò mò, như đang quan sát một hiện tượng thú vị.
Tinh Vy hít một hơi thật sâu, cố gắng mỉm cười:
“Chào anh… hôm nay… ạ, uống gì ạ?”
Anh gật đầu, giọng trầm ấm: “Một latte, ít đường.”
Cô gật, quay đi pha đồ uống. Tay vẫn run run, nhưng cố gắng tỏ ra bình thường. Tuy nhiên, vừa lấy tách, cô vấp phải chân bàn, và… rắc rắc… tách cà phê rơi xuống, vỡ tan, cà phê bắn tung tóe.
Tinh Vy đỏ mặt, vừa muốn khóc vừa muốn cười. “Ôi trời ơi… sao mình vụng thế này chứ!”
Tạ Dục nhíu mày, bước lại gần. Anh cúi xuống, nhấc mảnh vỡ tách, ánh mắt sâu thẳm không chút giận dữ mà chỉ dừng lại nhìn cô:
“Cậu… bình tĩnh đi. Chuyện này chẳng to tát gì.”
Tinh Vy ngạc nhiên, giọng run run: “Cảm… cảm ơn anh…”
Vừa lúc đó, một vệt sáng nhỏ lại lóe lên giữa không gian, nhưng lần này rõ ràng hơn hôm qua. Nó bay lượn quanh quầy, phát ra tiếng kêu nhỏ như tiếng trẻ con gọi mẹ. Tinh Vy trợn mắt, tay đột nhiên dừng lại trên mảnh vỡ tách.
“Anh… anh nhìn thấy không?” cô hỏi, giọng run run.
Tạ Dục nhìn theo vệt sáng, ánh mắt sắc bén. “Lại là nó. Cậu cũng nhìn thấy… tốt.”
Tinh Vy sợ hãi, lùi lại vài bước. “Nhìn thấy… cái gì vậy… tại sao… tại sao lại xuất hiện ở đây?”
Anh trầm giọng, giọng vừa nghiêm nghị vừa dịu dàng:
“Đó là một linh hồn lạc. Nó không biết đường về. Cậu… có thể giúp nó.”
Tinh Vy sững sờ. “Mình… giúp linh hồn sao? Nhưng… mình làm sao biết cách?”
Tạ Dục nở một nụ cười hiếm hoi, nhưng nụ cười ấy không đến mắt, chỉ đủ để khiến cô cảm thấy ấm áp:
“Bắt đầu bằng việc lắng nghe. Hãy để tâm vào nó, và đừng sợ.”
Tinh Vy cúi xuống, tập trung nhìn vệt sáng. Hình ảnh lung linh trước mắt, và tiếng rên nhỏ dần dần trở nên rõ ràng. Cô hít sâu, bước một bước về phía nó, rồi… vô tình va phải chiếc bàn bên cạnh. Chiếc cốc sứ khác rơi xuống sàn, vỡ tan.
Tinh Vy hét lên một tiếng, tay bấu vào mép quầy: “Ôi không… sao hôm nay toàn vỡ cốc thế này chứ!”
Tạ Dục nhún vai, mắt vẫn dõi theo vệt sáng:
“Bình tĩnh. Nó không sợ cậu đâu. Chỉ là… cậu hơi mất bình tĩnh.”
Tinh Vy đỏ mặt, nhưng không còn thời gian để xấu hổ. Cô cúi xuống, đặt tay lên luồng sáng lấp lánh. Một cảm giác ấm áp, nhẹ nhàng chạy dọc cơ thể cô. Vệt sáng dần tĩnh lại, ánh sáng nhạt dần, rồi từ từ biến mất.
Tinh Vy thở hổn hển: “Xong rồi… sao lại dễ dàng vậy…”
Tạ Dục đi đến gần, ánh mắt nhìn cô chăm chú:
“Cậu có năng lực. Hôm nay, cậu đã làm được bước đầu tiên. Nhìn thấy và chạm vào nó… chứng tỏ cậu khác người.”
Tinh Vy quay sang nhìn anh, mắt mở to: “Khác người… ý anh là… sao… tại sao mình lại nhìn thấy linh hồn?”
Anh nghiêng đầu, giọng trầm:
“Có những người bình thường không thể thấy chúng. Cậu… có thể. Đó là điều đặc biệt. Và… có lẽ, đây mới là khởi đầu.”
Tinh Vy run run, tim đập mạnh. Cô không biết nên sợ hay vui. Trong đầu cô, bao câu hỏi ùa về: “Mình… có thật sự khác người sao? Tại sao anh lại xuất hiện ở quán cà phê này? Và… tại sao mình lại cảm thấy gần anh đến vậy?”
Tạ Dục cười nhẹ, bước về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài phố mưa còn đọng lại vệt nước. Anh nói nhỏ:
“Ngày mai… nếu cậu muốn, tôi sẽ chỉ cậu cách điều khiển năng lực. Không cần vội vàng, từng bước một.”
Tinh Vy đỏ mặt, nhưng trong lòng có một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ. “Tôi… tôi muốn học… nếu anh hướng dẫn…”
Anh gật, ánh mắt vẫn giữ vẻ bí ẩn:
“Được. Nhưng… cậu phải hứa sẽ bình tĩnh, và tin tưởng vào bản thân.”
Tinh Vy gật đầu, môi mím lại, tim đập thình thịch. “Mình… sẽ cố gắng.”
Sau đó, một tiếng chuông cửa vang lên báo hiệu khách khác bước vào. Tinh Vy quay lại, thu dọn mảnh vỡ và lau sạch cà phê đổ. Cô liếc nhìn Tạ Dục, và nhận ra một điều: anh vẫn quan sát cô, nhưng không can thiệp, chỉ như một người bảo hộ lặng lẽ.
Cả buổi sáng trôi qua với những pha vụng về của Tinh Vy – từ làm đổ cốc, đánh rơi muỗng, đến việc luống cuống với máy pha cà phê. Nhưng lần nào, Tạ Dục cũng xuất hiện kịp thời, nhẹ nhàng, không hề trách móc, chỉ dẫn dắt cô qua từng tình huống.
Tinh Vy dần cảm nhận được một điều kỳ lạ: cô bắt đầu tín nhiệm anh, cảm giác an toàn len lỏi trong tim. Dù chưa hiểu tại sao, nhưng cô biết rằng… từ bây giờ, cuộc sống của cô sẽ không còn bình thường như trước.
Buổi trưa, khi quán vắng khách, Tạ Dục quay sang cô, ánh mắt nghiêm nghị:
“Ngày mai, chúng ta sẽ thử một bài tập nhỏ. Cậu cần tập trung, và quan trọng nhất… phải tin vào bản thân.”
Tinh Vy nhìn anh, một nụ cười vụng về hiện lên:
“Được, mình sẽ cố… nhưng anh không được bỏ rơi mình đâu nhé!”
Anh khẽ nhếch môi, nhưng mắt vẫn sâu thẳm, khiến cô cảm thấy tim mình rung lên lạ thường:
“Tôi sẽ không bỏ cậu.”
Và như thế, buổi học huyền bí đầu tiên bắt đầu, mở ra một hành trình mà Tinh Vy chưa từng tưởng tượng: giữa những chiếc cốc vỡ, linh hồn lạc và một chàng trai lạnh lùng nhưng đầy bí ẩn, cô sẽ tìm thấy chính mình… và có lẽ, cả tình yêu đầu đời.
Buổi chiều, ánh nắng yếu ớt lọt qua cửa sổ quán, chiếu lên bàn tay Tinh Vy và bàn tay Tạ Dục – hai bàn tay tưởng chừng xa cách, nhưng lại đang dần chạm gần nhau, mở ra chương mới cho một câu chuyện ngôn tình pha huyền huyễn đầy kỳ diệu.