MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Sáng Trong Thành PhốChương 3: Khả năng tiềm ẩn của Tinh Vy

Ánh Sáng Trong Thành Phố

Chương 3: Khả năng tiềm ẩn của Tinh Vy

1,254 từ · ~7 phút đọc

Ngày hôm sau, ánh nắng ban mai len lỏi qua tấm rèm cửa kính, chiếu những tia sáng yếu ớt xuống quầy cà phê “Ánh Bình Minh”. Lâm Tinh Vy đứng sau quầy, tay cầm ly cà phê nóng, lòng dậy một cảm giác vừa háo hức vừa hồi hộp. Hình ảnh hôm qua vẫn còn in đậm trong tâm trí cô – vệt sáng lấp lánh, tiếng rên nhỏ của linh hồn lạc, và ánh mắt sâu thẳm của Tạ Dục khi nhìn cô.

Tinh Vy hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Hôm nay mình sẽ cố gắng bình tĩnh… chắc chắn sẽ ổn thôi…”

Chưa kịp hoàn hồn thì tiếng chuông cửa vang lên. Tinh Vy quay lại và nhận ra anh – Tạ Dục – vẫn xuất hiện đúng giờ như một thói quen vô hình. Anh bước vào, vẫn vest đen chỉnh tề, dáng đi uy nghiêm nhưng không hề làm cô cảm thấy áp lực như lần đầu. Lần này, ánh mắt anh chứa đựng sự dịu dàng và tò mò, như muốn nhìn sâu vào cô.

“Chào buổi sáng, Tinh Vy.” Giọng anh trầm, ấm áp nhưng vẫn giữ vẻ nghiêm nghị.

Tinh Vy đỏ mặt, cúi đầu: “Chào… anh.” Cô vừa cố gắng pha một ly cà phê latte cho anh, vừa run run lo lắng.

Anh đặt tay lên quầy, nhìn cô chăm chú:

“Hôm nay, chúng ta sẽ thử một bài tập nhẹ. Không quá khó, nhưng cậu phải tập trung.”

Tinh Vy nhìn anh, vừa tò mò vừa lo lắng. “Bài tập… gì ạ?”

Tạ Dục nở một nụ cười hiếm hoi, nhưng ánh mắt vẫn sâu thẳm:

“Cậu sẽ thử kiểm soát năng lượng xung quanh. Đừng sợ, tôi sẽ ở bên hướng dẫn cậu.”

Tinh Vy hít sâu, tay nắm chặt mép quầy, tự nhủ: “Được rồi… mình phải làm được… phải không sợ…”

Anh bước ra giữa quán, giơ tay lên, rồi nhắm mắt lại. Không gian xung quanh bỗng dần tĩnh lặng, ngay cả tiếng máy xay cà phê cũng như lắng xuống. Một vệt sáng nhỏ xuất hiện, lung linh như ngọc trai, nhưng lần này mạnh mẽ hơn, như một linh hồn tinh nghịch đang lượn quanh quán.

Tinh Vy run run, nhìn vệt sáng. Cô cảm nhận được một luồng điện nhỏ chạy dọc tay mình, vừa kì lạ vừa hấp dẫn. Cô hít một hơi sâu, rồi… đưa tay ra chạm vào vệt sáng.

Ngay lập tức, một cảm giác ấm áp, lan tỏa từ tay lên khắp cơ thể. Tinh Vy giật mình: “Mình… mình đang… cảm nhận được nó…”

Vệt sáng như vui mừng, nhảy lên nhảy xuống quanh tay cô. Tinh Vy cười thầm, một nụ cười pha lẫn sợ hãi và thích thú. Nhưng đúng lúc cô vừa bắt đầu cảm nhận năng lượng, một chiếc cốc gần đó rơi xuống sàn, vỡ tan.

“Ôi trời… sao mình cứ làm đổ cốc thế này…” cô thầm thì, đỏ mặt.

Tạ Dục mở mắt, nhìn cô, nhưng thay vì cáu giận, anh lại nở một nụ cười hiếm hoi:

“Không sao. Cậu đang tập trung, nên những sự cố nhỏ này không quan trọng.”

Tinh Vy ngẩng đầu, ánh mắt bối rối. “Anh… không giận tôi sao?”

Anh nhún vai, giọng trầm: “Tôi chỉ muốn cậu học cách kiểm soát năng lực. Đừng để những thứ vụn vặt làm cản trở.”

Tinh Vy cắn môi, hít sâu, rồi tiếp tục. Lần này, cô thử di chuyển vệt sáng bằng cách nghĩ về hướng muốn nó đi. Linh hồn nhỏ bé, tinh nghịch, nhấp nháy, và thật kỳ diệu, dường như hiểu ý cô, từ từ bay về phía góc quán.

“Làm tốt lắm.” Giọng Tạ Dục vang lên, khiến Tinh Vy như được tiếp thêm sức mạnh.

Cô mỉm cười, lòng dâng lên một cảm giác tự hào kỳ lạ. Nhưng chưa kịp vui, một vệt sáng khác xuất hiện, lớn hơn, mạnh hơn, và không ngoan ngoãn như linh hồn đầu tiên. Nó quay cuồng, tạo ra một luồng gió nhẹ, khiến các vật trong quán rung lắc.

Tinh Vy giật mình, tay run run. “Anh… cái này… sao nó lại lớn như vậy?”

Tạ Dục bước tới, ánh mắt nghiêm nghị:

“Đây là thử thách thật sự đầu tiên của cậu. Hãy tập trung, đừng sợ.”

Tinh Vy hít sâu, cố gắng điều hòa hơi thở, đặt tay ra phía vệt sáng. Cảm giác ban đầu như điện giật nhẹ, nhưng cô cố kiềm chế, tập trung vào ý chí của mình. Linh hồn quay cuồng, xoáy quanh tay cô, rồi dần dần tĩnh lại.

“Cậu làm tốt.” Tạ Dục nói, giọng vừa nghiêm nghị vừa khích lệ. “Cậu đang bắt đầu kiểm soát năng lực của mình.”

Tinh Vy thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô vừa mệt vừa phấn khích:

“Anh… mình… mình làm được… thật sao?”

Anh gật đầu, ánh mắt dịu dàng hơn:

“Đúng vậy. Năng lực của cậu… mạnh hơn tôi tưởng. Nhưng cậu còn phải luyện tập nhiều.”

Tinh Vy đỏ mặt, vừa mệt vừa hạnh phúc. Cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc, trái tim cô như rung lên lạ thường. Anh không chỉ là người hướng dẫn, mà còn là chỗ dựa tinh thần mà cô chưa từng có.

Sau buổi sáng đầy thử thách, Tinh Vy lau mồ hôi, nhìn ra ngoài cửa kính. Ánh nắng yếu ớt chiếu qua những giọt nước còn đọng lại, phản chiếu màu cầu vồng nhỏ xíu trên sàn nhà. Cô tự nhủ: “Mình… mình thật sự khác người… và có lẽ, cuộc sống của mình sẽ thay đổi từ đây.”

Tạ Dục đứng bên cạnh, ánh mắt vẫn dõi theo cô. Anh không nói gì, chỉ để cô tận hưởng cảm giác chiến thắng đầu tiên. Nhưng trong ánh mắt sâu thẳm đó, một điều gì đó bí ẩn đang chờ được hé lộ.

Buổi trưa, quán cà phê trở nên nhộn nhịp với khách hàng, nhưng Tinh Vy vẫn lẩn quẩn trong những suy nghĩ về năng lực của mình. Cô tự hỏi: “Mình sẽ làm gì với khả năng này? Và… tại sao anh lại xuất hiện ở quán cà phê này?”

Tạ Dục nhìn cô, giọng trầm:

“Ngày mai, chúng ta sẽ thử một bài tập khác, khó hơn. Nhưng trước tiên, hãy nghỉ ngơi. Hôm nay, cậu đã làm rất tốt.”

Tinh Vy mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vừa hồi hộp vừa hứng thú. Một thế giới huyền bí đang mở ra trước mắt cô – một thế giới mà cô chưa từng tưởng tượng. Và ở đó, có một người đàn ông bí ẩn, lạnh lùng nhưng dịu dàng, sẽ đồng hành cùng cô trên hành trình này.

Chiều hôm đó, khi quán vắng khách, Tinh Vy đứng nhìn ra ngoài, tay vẫn còn vết mồ hôi và hơi ướt. Cô thầm nhủ: “Có lẽ, mình đã bắt đầu một cuộc sống khác… một cuộc sống vừa huyền bí, vừa kỳ diệu, và có lẽ… cả tình yêu nữa.”

Ánh nắng chiều chiếu lên quán, tạo ra những vệt sáng lung linh trên sàn nhà. Tinh Vy nhìn Tạ Dục, và nhận ra rằng – từ bây giờ, hai người sẽ không còn xa lạ nữa. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những hiện tượng huyền bí, cùng nhau luyện tập, cùng nhau bước vào một thế giới mà chỉ có họ mới hiểu…

Và như thế, chương mới của cuộc đời Tinh Vy bắt đầu – khám phá năng lực, đối mặt thử thách huyền bí, và tìm kiếm tình yêu giữa thành phố hiện đại đầy ánh sáng và bóng tối.