Ngày thứ hai sau buổi học đầu tiên, ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua cửa kính quán cà phê, rọi lên mặt Tinh Vy một luồng sáng vàng nhạt. Cô đứng trước quầy, tay cầm khăn lau, lòng vừa háo hức vừa hồi hộp. Hình ảnh hôm qua vẫn còn in đậm trong đầu: cảm giác luồng năng lượng chạy dọc tay, vệt sáng lung linh, và ánh mắt dịu dàng của Tạ Dục.
Tinh Vy hít một hơi thật sâu, tự nhủ: “Hôm nay phải bình tĩnh, phải tập trung… mình sẽ làm được.”
Chưa kịp ổn định, tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu khách bước vào. Cô quay lại, và như thể là định mệnh, Tạ Dục bước vào đúng lúc. Anh mặc vest đen như mọi khi, dáng đi uy nghiêm, nhưng ánh mắt hôm nay có vẻ ấm áp hơn, chứa đựng sự quan tâm tinh tế dành cho cô.
“Chào buổi sáng, Tinh Vy.” Giọng anh trầm nhưng ấm, khiến cô không khỏi đỏ mặt.
“Chào… anh,” cô đáp, giọng run run, cố gắng giữ vẻ tự tin.
Anh đặt tay lên quầy, nhìn cô chăm chú:
“Hôm nay, chúng ta sẽ bắt đầu bài tập thực sự đầu tiên. Không quá khó, nhưng cậu phải tập trung.”
Tinh Vy gật đầu, cố mỉm cười. “Được ạ… mình sẵn sàng.”
Tạ Dục dẫn cô ra một góc yên tĩnh trong quán, nơi ánh sáng chiếu vừa đủ, và không gian xung quanh yên tĩnh. Anh đặt tay lên bàn, nhắm mắt lại, và một vệt sáng nhẹ xuất hiện trên không trung, lấp lánh như bụi ngọc.
“Bài tập hôm nay là kiểm soát năng lượng xung quanh. Cậu sẽ thử di chuyển vệt sáng này theo ý muốn. Không dùng tay, chỉ dùng ý chí,” anh giải thích.
Tinh Vy hít sâu, tay run run đưa lên, như muốn chạm vào luồng sáng. Cảm giác quen thuộc từ buổi học hôm qua trỗi dậy – hơi ấm lan tỏa từ tay, nhấp nháy trong không trung. Cô tập trung, nghĩ về hướng muốn vệt sáng đi, và… nó nhấp nháy, như đang nghe lời cô.
Tinh Vy reo thầm trong lòng, nhưng ngay lúc đó, chiếc tách cà phê gần đó rung lắc, rồi rơi xuống sàn vỡ tan. Cô hốt hoảng: “Ôi trời… sao lúc nào mình cũng làm vỡ đồ vậy…?”
Tạ Dục bước lại, nhấc mảnh vỡ lên, không chút giận dữ, ánh mắt vẫn sâu thẳm:
“Không sao. Những sự cố nhỏ này là chuyện bình thường khi cậu mới bắt đầu. Hãy tiếp tục.”
Tinh Vy hít sâu, lau mồ hôi trên trán, rồi tập trung trở lại. Lần này, cô thử điều khiển vệt sáng bay quanh quán, qua từng kệ sách, từng tách cà phê, và… thành công. Vệt sáng nhấp nháy theo ý cô, tạo ra những đường cong lượn lờ trong không gian.
Tinh Vy cười thầm, vừa hạnh phúc vừa tự hào: “Mình làm được rồi… mình thật sự làm được…”
Nhưng ngay lúc cô đang vui mừng, một vệt sáng khác xuất hiện, lớn hơn, hỗn loạn hơn. Nó xoáy quanh, làm rung lắc các vật dụng, tạo ra một luồng gió nhẹ. Tinh Vy giật mình, tay run run.
“Anh… cái này… mình không kiểm soát được…” cô thốt lên.
Tạ Dục bước tới, ánh mắt nghiêm nghị:
“Đây là thử thách thật sự đầu tiên của cậu. Hãy tập trung, hít thở sâu, và tin vào bản thân.”
Tinh Vy hít sâu, mắt nhắm lại, cố gắng tập trung toàn bộ tinh thần. Luồng sáng mạnh mẽ quấn quanh cô, và trong khoảnh khắc, cô cảm nhận được năng lượng bên trong cơ thể mình dâng lên. Cô ra sức điều khiển, và dần dần, vệt sáng bắt đầu tĩnh lại, bay theo ý cô.
“Xuất sắc.” Tạ Dục nói, giọng vừa nghiêm nghị vừa khen ngợi. “Cậu đang kiểm soát năng lực của mình.”
Tinh Vy thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, nhưng trong lòng tràn ngập niềm vui. Lần đầu tiên cô cảm nhận được sức mạnh thực sự, và cảm giác này kỳ lạ đến mức vừa sợ vừa hứng khởi.
“Anh… mình… mình làm được thật sao?” cô hỏi, mắt lấp lánh.
Anh gật đầu, ánh mắt dịu dàng:
“Đúng vậy. Nhưng cậu còn phải luyện tập nhiều hơn. Năng lực của cậu… tiềm ẩn rất lớn. Nếu biết cách điều khiển, cậu sẽ làm được nhiều việc hơn mình tưởng.”
Tinh Vy đỏ mặt, vừa mệt vừa hạnh phúc. Cô nhìn anh, và trong khoảnh khắc, trái tim cô rung lên lạ thường. Anh không chỉ là người hướng dẫn, mà còn là chỗ dựa tinh thần mà cô chưa từng có.
Buổi trưa, quán cà phê trở nên nhộn nhịp, nhưng Tinh Vy vẫn lẩn quẩn trong những suy nghĩ về năng lực của mình. Cô tự hỏi: “Mình sẽ làm gì với khả năng này? Và… tại sao anh lại xuất hiện ở quán cà phê này?”
Tạ Dục nhìn cô, giọng trầm:
“Ngày mai, chúng ta sẽ thử bài tập khó hơn. Nhưng trước tiên, hãy nghỉ ngơi. Hôm nay, cậu đã làm rất tốt.”
Tinh Vy mỉm cười, nhưng trong lòng vẫn cảm thấy vừa hồi hộp vừa hứng thú. Một thế giới huyền bí đang mở ra trước mắt cô – một thế giới mà cô chưa từng tưởng tượng. Và ở đó, có một người đàn ông bí ẩn, lạnh lùng nhưng dịu dàng, sẽ đồng hành cùng cô trên hành trình này.
Buổi chiều, ánh nắng chiếu xuyên qua cửa sổ quán, tạo ra những vệt sáng lung linh trên sàn nhà. Tinh Vy nhìn Tạ Dục, và nhận ra rằng – từ bây giờ, hai người sẽ không còn xa lạ nữa. Họ sẽ cùng nhau đối mặt với những hiện tượng huyền bí, cùng nhau luyện tập, cùng nhau bước vào một thế giới mà chỉ có họ mới hiểu…
Tinh Vy đứng dựa vào quầy, tay vẫn còn vết mồ hôi, tự nhủ: “Mình… mình đang bắt đầu một cuộc sống khác. Một cuộc sống vừa huyền bí, vừa kỳ diệu, và có lẽ… cả tình yêu nữa.”
Và như thế, chương mới của cuộc đời Tinh Vy bắt đầu – khám phá năng lực, đối mặt thử thách huyền bí, và tìm kiếm tình yêu giữa thành phố hiện đại đầy ánh sáng và bóng tối.