Mùi hương bạc hà mát lạnh luôn là ký ức điểm tựa của Lâm Du, một mùi hương vừa thanh khiết vừa cuồng nhiệt của tuổi trẻ. Nó gợi nhớ đến hàng ngàn giờ họ dành cho nhau trong căn phòng áp mái cũ, cùng nhau phác thảo, cùng nhau mơ về những công trình sẽ thay đổi thế giới. Mười tám năm gắn bó, anh là nền móng vững chắc nhất trong cuộc đời cô.
Nhưng mười năm trước, trong bữa tiệc chia tay lặng lẽ tại khu vườn sau nhà, mùi bạc hà quen thuộc lại trở nên lạnh lẽo, mang theo sự kiềm chế và xa cách đến đau lòng. Lâm Du nhìn thấy sự giằng xé trong đôi mắt Mạc Viễn, một sự đấu tranh giữa lý trí và tình yêu. Anh đang xây dựng một bức tường vô hình, cao hơn cả những tòa nhà anh sẽ thiết kế.
"Du Du, anh... đã thay đổi kế hoạch," Mạc Viễn nói, giọng anh trầm và nặng nề, như thể anh đang buộc phải phá hủy chính tác phẩm yêu thích của mình. Anh không dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô. "Anh sẽ học Kiến trúc ở Boston."
Lâm Du cảm thấy sự tan vỡ lan tỏa trong lồng ngực. Cô tiến lại gần, hy vọng hơi ấm sẽ làm tan chảy lớp vỏ bọc lạnh lẽo của anh. "Milan là ước mơ của chúng ta, Mạc Viễn! Chúng ta đã cùng nhau chọn trường, cùng nhau cam kết sẽ về xây dựng công ty riêng. Anh đã hứa sẽ thiết kế ngôi nhà đầu tiên cho chúng ta!"
"Boston phù hợp hơn với định hướng của công ty. Anh cần phải ưu tiên trách nhiệm gia đình và sự nghiệp," Mạc Viễn đáp, tay anh siết chặt ly rượu. "Anh cần phải trở nên đủ mạnh, đủ logic để bảo vệ mọi thứ. Đó là sự lựa chọn logic nhất cho tương lai của cả hai."
Lâm Du hiểu rằng, cô không thể chiến thắng được gánh nặng gia tộc. Anh đã chọn logic của đế chế thay vì cảm xúc của tình yêu. "Được," cô đáp, nước mắt đã khô cứng lại. "Nếu anh đã chọn lý trí và trách nhiệm của mình, em tôn trọng. Anh phải đi."
Cô quay lưng bước đi, không một lời níu kéo. Cơn mưa đầu hè bắt đầu trút xuống, như khóc thay cho sự tan vỡ của một mối tình thanh mai trúc mã. Đêm đó, Mạc Viễn chỉ gửi một tin nhắn duy nhất, lạnh lẽo và cụt ngủn: “Anh đi đây. Chăm sóc bản thân.” Tin nhắn đó đã kết thúc mười tám năm gắn bó, chứng minh rằng Mạc Viễn đã tự tay đóng băng trái tim mình để hoàn thành một trách nhiệm lớn hơn. Anh đã dùng sự kiêu ngạo và kiểm soát để che giấu tình yêu.