Mười năm sau, Lâm Du đã trưởng thành, trở thành một họa sĩ thiết kế nội thất độc lập nổi tiếng. Cô đã biến tổn thương thành nguồn cảm hứng, mọi thiết kế của cô đều tràn đầy ánh sáng và hơi ấm, những thứ mà cô đã thiếu trong mười năm. Cô sống bằng cảm xúc và tự do.
Tiếng chuông cửa vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của cô. Mùi hương bạc hà mạnh mẽ quen thuộc ập đến, làm tim cô hẫng một nhịp.
Mạc Viễn đứng đó, cao lớn, uy quyền trong bộ vest Ý đắt tiền. Anh đã trở thành Giám đốc Mạc, người đứng đầu một đế chế xây dựng. Anh thành công, nhưng ánh mắt anh vẫn giữ lại sự xa cách, mặc dù cô cảm nhận được một tia nhung nhớ sâu kín ẩn sau lớp vỏ bọc lạnh lùng đó.
"Lâm Du. Dự án Vinh Quang. Tôi cần cô thiết kế nội thất," anh nói, giọng anh dứt khoát như một mệnh lệnh, không hề có sự xã giao. "Tôi cần cô mang lại cảm giác ấm áp cho những khối bê tông vô hồn này của tôi. Cô là người duy nhất tôi tin tưởng vào khả năng đó."
Lâm Du nhếch môi, đối diện với sự kiêu ngạo của anh. "Mạc tổng. Tôi không nghĩ công ty anh thiếu người. Tôi không muốn làm việc với một người chỉ biết đến logic và kiểm soát."
"Không phải trùng hợp," Mạc Viễn bước lại gần, làm không khí căng lên. "Tôi đã theo dõi cô mười năm qua, dù cô không hề hay biết. Tôi nhớ rất rõ phong cách của cô, nhớ rõ từng nét vẽ. Tôi muốn cô báo cáo trực tiếp cho tôi, vì chỉ có cô mới hiểu được nền móng cảm xúc mà tôi đang cố gắng xây dựng."
Anh đặt chiếc danh thiếp lên bàn, lạnh lẽo và cứng nhắc. "9 giờ sáng mai, tại văn phòng. Tôi luôn muốn giữ lại những điều tôi cần trong đời, Lâm Du. Và cô... là điều cần thiết nhất, là trật tự duy nhất mà tôi muốn có."
Mười năm không một liên hệ, giờ anh trở về, lại muốn cô phải đối diện với quá khứ và sự chiếm hữu của anh mỗi ngày. Cô hiểu, đây không phải là công việc, mà là một lời tuyên chiến cho sự quay lại đầy áp đặt.