Dự án Vinh Quang bắt đầu. Lâm Du và Mạc Viễn làm việc cùng nhau trong một trạng thái căng thẳng nhưng đầy sự rung động ngầm. Mùi bạc hà và mùi sơn dầu hòa quyện vào nhau trong không khí.
Hôm nay, họ thảo luận về phòng ngủ chính của khu penthouse xa hoa. Mạc Viễn muốn phòng tối giản, màu xám bê tông, không rèm, không ánh sáng mềm. Anh muốn một trật tự không thể phá vỡ, một không gian phản ánh sự kiểm soát tuyệt đối của anh.
"Phòng ngủ là nơi nghỉ ngơi, Mạc tổng. Quá tối giản sẽ tạo ra cảm giác cô độc, xa lạ và bế tắc," Lâm Du phân tích, dùng ngôn ngữ của Kiến trúc sư để đối phó với anh. "Anh cần một chiếc rèm voan mỏng để ánh sáng dịu nhẹ lọt vào, để nơi này trở thành một điểm tựa an toàn, không phải là một phòng giam lạnh lẽo, Mạc Viễn."
Mạc Viễn nhìn vào bản vẽ, bàn tay anh siết chặt cây bút. Hình ảnh chiếc rèm voan là lời nhắc nhở đau đớn về ngôi nhà mơ ước năm xưa. Sự dao động hiện rõ trong ánh mắt anh.
"Mạc Viễn," Lâm Du nhẹ nhàng nói, cố ý phá vỡ vỏ bọc của anh. "Anh không cần phải che giấu sự mềm yếu và tổn thương của mình bằng những khối bê tông vô hồn đâu. Anh đã chọn lý trí mười năm trước, nhưng trái tim anh vẫn cần sự an ủi. Hãy để em thiết kế hơi ấm cho anh."
Anh đứng bật dậy, đẩy chiếc ghế ra xa. Ánh mắt sắc lạnh như muốn đóng băng cô. "Cô đang vượt quá giới hạn. Đừng lẫn lộn giữa công việc và quá khứ. Kiến trúc của tôi chỉ cần trật tự và hoàn hảo, không cần sự thương hại của cô."
Mạc Viễn quay lưng, đi đến cửa sổ, nhìn xuống thành phố. Lâm Du nhìn bờ vai cứng đờ của anh. Cô hiểu rằng, lớp vỏ trật tự của anh đang bị nứt. Anh đang cố gắng kiểm soát nhu cầu nội tâm của mình một cách tuyệt vọng, vì cô chính là lỗi lớn nhất trong kiến trúc cuộc đời anh.