Mối quan hệ công việc tiếp tục bị thử thách bởi sự rung động không thể phủ nhận. Dù cố gắng giữ khoảng cách và sự chuyên nghiệp giả tạo, Mạc Viễn vẫn luôn tìm cách tiến gần hơn.
Trong một bữa tối xã giao với đối tác, khi chỉ còn hai người, Mạc Viễn đột nhiên nghiêng người về phía cô, đưa tay gạt nhẹ sợi tóc trên má Lâm Du. Sự đụng chạm chỉ diễn ra trong tích tắc, nhưng hơi ấm từ ngón tay anh đủ để đốt cháy cảm xúc kìm nén của cô.
"Thứ lỗi, tóc cô dính vào má," anh nói, giọng chuyên nghiệp, nhưng hơi thở mang mùi bạc hà của anh quá gần, quá thân mật.
"Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy, Mạc Viễn?" Lâm Du hỏi, ánh mắt đầy sự tổn thương và thách thức. "Lạnh lùng, xa cách, nhưng lại có những hành động rung động không rõ ràng, như thể anh đang vẽ lại ranh giới của chúng ta?"
Mạc Viễn nhấp một ngụm rượu mạnh, cố gắng lấy lại sự kiểm soát đã bị đánh mất. "Tôi đã nói rồi. Cô là người tôi cần cho dự án này. Tôi đang cố gắng kiểm soát bản thân, vì cô là lỗi duy nhất, là ngoại lệ trong trật tự hoàn hảo của tôi. Một lỗi mà tôi đã không thể quên mười năm."
"Và nếu anh không kiểm soát được lỗi đó? Nếu em không chấp nhận làm ngoại lệ của anh?" Lâm Du thách thức, đẩy anh vào góc.
Mạc Viễn đặt ly rượu xuống, nhìn thẳng vào cô, ánh mắt tối sầm lại, đầy sự chiếm hữu tuyệt đối. Sự lạnh lùng biến mất, chỉ còn lại sự cuồng nhiệt và áp đặt của Kiến trúc sư. "Nếu không kiểm soát được... thì tôi sẽ phá vỡ mọi thứ để giữ cô lại. Tôi sẽ không để cô đi lần nữa. Tôi sẽ xây dựng lại cô vào cuộc đời tôi, một cách vĩnh cửu."
Lời tuyên bố này không phải là lời xin lỗi, mà là lời cảnh báo về sự quay lại đầy cuồng nhiệt, không cho phép cô từ chối.