Năm cuối cấp, áp lực thi cử trở nên kinh khủng. Thanh Thanh phải đối mặt với bài kiểm tra mô phỏng đại học liên tục, trong khi Lâm Xuyên vật lộn với công việc làm thêm và thiếu ngủ, khiến thành tích của anh giảm sút rõ rệt.
Trong một kỳ thi thử, điểm số của Lâm Xuyên trượt dốc không phanh, gần như không đủ khả năng đỗ vào bất kỳ trường đại học nào.
Lưu Hạo, kẻ luôn tìm cách gây rối, lập tức lợi dụng cơ hội này để làm nản lòng Lâm Xuyên và Thanh Thanh.
"Này, Cố Thanh Thanh," Lưu Hạo chặn đường cô trong giờ giải lao. "Cậu định chờ Lâm Xuyên sao? Cậu ta giờ chỉ xứng đáng ở lại Thanh Điền làm ruộng thôi. Cậu là Giải Nhất cấp Tỉnh, cậu nên nhắm đến các trường top đầu ở thủ đô."
Lưu Hạo đưa ra một đề nghị đầy ác ý: "Nếu cậu đồng ý giúp tớ làm gia sư, tớ sẽ bảo bố tớ tìm cách xin cho cậu một suất học bổng toàn phần ở trường X. Cậu không cần phải bám víu vào một người sẽ thất bại như Lâm Xuyên."
Thanh Thanh nhìn Lưu Hạo. Ánh mắt cô lạnh lùng và kiên định, không chút dao động.
"Lưu Hạo," Thanh Thanh đáp, giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng. "Cậu không hiểu. Giữa tớ và Lâm Xuyên không phải là sự bám víu, đó là sự đồng hành. Ước mơ của tớ không chỉ là kiến trúc, mà là cùng Lâm Xuyên xây dựng ước mơ đó."
"Và cậu không cần lo lắng về Lâm Xuyên," Thanh Thanh nói thêm. "Cậu ấy chỉ đang mệt mỏi thôi. Tớ tin tưởng tài năng của cậu ấy. Cậu ấy sẽ vượt qua cậu. Cậu chỉ có thể dùng tiền bạc, nhưng Lâm Xuyên dùng tương lai để chiến đấu."
Lâm Xuyên, người vừa đi lấy nước, đã nghe thấy toàn bộ. Anh cảm thấy một sự hổ thẹn sâu sắc vì sự yếu kém của mình, nhưng đồng thời, trái tim anh cũng tràn ngập tình yêu và sự biết ơn đối với niềm tin tuyệt đối của Thanh Thanh.
Lời nói của Thanh Thanh không chỉ là một lời tuyên bố tình yêu, mà còn là một sự cam kết tuyệt đối, tiếp thêm sức mạnh cho Lâm Xuyên vượt qua áp lực.