Để vực dậy tinh thần và thành tích của Lâm Xuyên, Thanh Thanh đưa ra một quyết định táo bạo.
"Lâm Xuyên, kể từ bây giờ, cậu phải từ bỏ công việc làm thêm," Thanh Thanh ra lệnh. "Tớ sẽ xin mẹ dùng số tiền tiết kiệm ít ỏi để trang trải chi phí cho đến kỳ thi. Nếu cậu trượt đại học, mọi nỗ lực của chúng ta sẽ tan thành mây khói."
Lâm Xuyên phản đối: "Không được! Tiền đó là để trang trải sinh hoạt phí của cậu!"
"Nếu cậu không đỗ, tớ cũng không thể yên tâm học," Thanh Thanh nói. "Chúng ta là Đội Thanh Điền. Chúng ta phải cùng nhau chiến thắng! Hãy tập trung vào việc học. Tớ tin vào cậu."
Cuối cùng, Lâm Xuyên phải chấp nhận. Kể từ ngày đó, họ bắt đầu Kế hoạch Đóng Cửa: họ tự nhốt mình trong phòng tự học, tập trung ôn luyện suốt ngày đêm.
Một buổi tối muộn, Lâm Xuyên đang giải một bài Vật lý phức tạp. Anh đã giải sai gần như mọi bước. Mệt mỏi và thất vọng, anh đập mạnh tay xuống bàn.
"Tớ không được rồi, Thanh Thanh. Tớ không xứng đáng với sự hy sinh của cậu," Lâm Xuyên tuyệt vọng.
Thanh Thanh ngồi cạnh anh. Cô nhẹ nhàng lấy tay anh đang siết chặt.
"Nhìn tớ này, Lâm Xuyên," Thanh Thanh nói, giọng cô dịu dàng như gió đồng. "Cậu là người thông minh nhất tớ từng biết. Cậu chỉ cần nghỉ ngơi. Cậu đang cố gắng quá sức rồi."
Thanh Thanh ngả đầu vào vai anh, nhắm mắt lại. "Cậu nghỉ một chút đi. Tựa vào tớ. Cứ xem tớ là trạm sạc năng lượng của cậu."
Lâm Xuyên cảm nhận được mái tóc mềm mại của cô, hương thơm thoang thoảng của cỏ khô và sách vở. Cả người anh cứng đờ. Anh quay đầu lại, định nói điều gì đó, nhưng khoảng cách giữa họ quá gần.
Môi của Lâm Xuyên vô tình chạm vào trán của Thanh Thanh.
Khoảnh khắc đó, thời gian như ngừng lại. Cả hai đều sững sờ. Nụ hôn đầu tiên, không phải lãng mạn, mà là sự tiếp xúc vô tình, đầy ngượng nghịu, được sinh ra từ sự mệt mỏi và sự đồng cảm.
Thanh Thanh vội vàng lùi lại, khuôn mặt cô đỏ bừng như gấc. Lâm Xuyên cũng ngượng chín mặt, anh lắp bắp: "Tớ... tớ xin lỗi! Tớ... tớ chỉ là..."
"Tớ hiểu," Thanh Thanh ngắt lời, giọng cô run nhẹ. Cô không dám nhìn thẳng vào anh, nhưng trái tim cô đập như trống hội.
Dù chỉ là một cú chạm nhẹ, nó đã thay đổi hoàn toàn ranh giới thanh mai trúc mã của họ. Cả hai biết rằng, tình cảm của họ đã không còn là sự đồng hành đơn thuần, mà đã chính thức bước sang một giai đoạn mới: Tình yêu học trò e ấp.