Sau lời thú nhận, Lâm Xuyên như được tiếp thêm sức mạnh. Anh học tập với cường độ cao gấp đôi, không còn mệt mỏi hay thiếu tập trung. Anh biết, anh đang chiến đấu cho tình yêu và tương lai chung của họ.
Kỳ thi Đại học Quốc gia cuối cùng cũng đến.
Thanh Thanh và Lâm Xuyên cùng nhau đi thi. Họ không nắm tay, nhưng ánh mắt họ luôn trao nhau sự động viên và tin tưởng tuyệt đối.
Ngày công bố kết quả. Cả làng Thanh Điền gần như nín thở.
Thanh Thanh đạt điểm số xuất sắc, đủ điểm đỗ vào ngành Kiến trúc của trường đại học top đầu ở thành phố lớn, đúng như mơ ước của cô.
Và Lâm Xuyên... với sự nỗ lực phi thường trong những tháng cuối cùng, điểm của anh vừa đủ để đỗ vào ngành Kỹ thuật Điện tử của cùng một trường đại học.
Khi biết kết quả, Lâm Xuyên bật khóc nức nở. Đó không phải là nước mắt của thất bại, mà là nước mắt của chiến thắng trước số phận và gánh nặng.
Anh quay sang Thanh Thanh, ôm cô thật chặt trước mặt gia đình và hàng xóm. Lần này, không ai còn có thể trách cứ hay ngăn cản họ.
"Thanh Thanh, chúng ta làm được rồi! Chúng ta đã hoàn thành Hợp đồng Ước mơ!" Lâm Xuyên hét lên, giọng anh lạc đi.
Thanh Thanh cũng khóc. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua cánh đồng, Lâm Xuyên. Bây giờ, chúng ta sẽ cùng nhau đến nơi có nhiều ánh sao hơn!"
Trước khi rời làng Thanh Điền lên thành phố, Lâm Xuyên và Thanh Thanh cùng nhau đến cánh đồng lúa xanh mướt, nơi đã chứng kiến tuổi thơ và lời hứa của họ.
Lâm Xuyên nắm tay Thanh Thanh. "Thanh Thanh, đây là nơi mọi thứ bắt đầu. Bây giờ, chúng ta sẽ bắt đầu một chương mới. Tớ sẽ là kỹ sư công nghệ và cậu là kiến trúc sư. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng ngôi nhà tình yêu đầu tiên của mình ở thành phố."
Lời hứa về một ngôi nhà tương lai, được thề nguyện giữa hương đồng gió nội, trở thành mục tiêu cuối cùng của tình yêu họ.