Hạ và Đông qua đi, mùa thu đến, mang theo họ đến thành phố lớn.
Lần đầu tiên đặt chân đến thủ đô, Lâm Xuyên và Thanh Thanh choáng ngợp trước quy mô và sự xa hoa của nơi này. Những tòa nhà chọc trời, đường phố tấp nập, và ánh đèn neon rực rỡ khiến ký ức về Thanh Điền trở nên xa xôi.
"Lâm Xuyên, nhìn kia! Cao quá!" Thanh Thanh reo lên khi nhìn thấy một tòa nhà cao tầng mà cô chỉ từng thấy trong sách.
Lâm Xuyên nắm chặt tay cô. "Cố Thanh Thanh, thấy chưa? Tớ đã đưa cậu đến nơi có nhiều ánh sáng hơn rồi. Sau này, cậu sẽ thiết kế những tòa nhà này."
Tuy nhiên, sự choáng ngợp nhanh chóng chuyển thành áp lực. Trường đại học của họ là nơi tập hợp những sinh viên ưu tú nhất cả nước. Khác biệt không chỉ nằm ở kiến thức mà còn ở phong cách sống.
Họ sống trong ký túc xá cũ kỹ dành cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn. Trong khi bạn bè cùng lớp đi học bằng xe máy đắt tiền, tham gia các câu lạc bộ tiêu tốn tiền bạc, Lâm Xuyên và Thanh Thanh phải tính toán từng bữa ăn, từng chi phí tài liệu học tập.
Thanh Thanh, trong ngành Kiến trúc, cần các công cụ vẽ, sách chuyên ngành đắt đỏ, và một chiếc máy tính có cấu hình mạnh. Lâm Xuyên, trong ngành Kỹ thuật, cũng cần các thiết bị thực hành. Gánh nặng kinh tế lại đè lên vai họ.
Lâm Xuyên nhanh chóng tìm một công việc làm thêm ngay trong khuôn viên trường: làm nhân viên bảo trì phòng thí nghiệm. Công việc vất vả, nhưng nó giúp anh vừa có tiền, vừa có cơ hội tiếp xúc với các thiết bị kỹ thuật.
"Thanh Thanh, cậu cứ tập trung học đi. Tớ sẽ lo chi phí công cụ và sách vở. Đây là Điều khoản Bổ sung 6.0 (Bảo hộ kinh tế) của tớ," Lâm Xuyên tuyên bố.
Thanh Thanh biết ơn, nhưng cô không chịu để anh gánh vác một mình. Cô tìm một công việc nhẹ nhàng hơn: dạy kèm cho học sinh cấp 3 vào cuối tuần.
Ánh đèn hoa lệ của thành phố không làm họ mất phương hướng. Ngược lại, nó là động lực để họ làm việc chăm chỉ hơn, vì họ biết, chỉ có tri thức mới là con đường duy nhất để họ đứng vững ở nơi này.