Quá trình ôn thi căng thẳng khiến cả hai kiệt sức.
Một đêm, Thanh Thanh gục đầu xuống bàn, ngủ quên trong khi tay vẫn cầm bút. Chiếc đèn dầu cũ kỹ vẫn cháy leo lét.
Lâm Xuyên đã làm xong bài tập. Anh nhìn Thanh Thanh ngủ, mái tóc đen mượt xõa xuống má, khuôn mặt cô trắng nõn và thanh tú. Anh biết, Thanh Thanh đã hy sinh rất nhiều thời gian nghỉ ngơi để giúp anh.
Anh nhẹ nhàng cởi áo khoác đồng phục, đắp lên vai cô. Lâm Xuyên ngồi xuống bên cạnh, nhìn cô một lúc lâu. Lần đầu tiên, anh cảm thấy sự xao động vượt qua ranh giới của tình bạn và tình thân.
Anh đưa tay, định chạm vào má cô, nhưng rồi lại rụt lại. Anh sợ hãi làm cô tỉnh giấc, sợ hãi phá vỡ sự yên bình này.
Anh chỉ nhẹ nhàng cầm lấy cuốn sách Văn học của cô, lật đến trang cô đang đọc dở. Đó là một đoạn trích về ước mơ và hy vọng.
Lâm Xuyên lấy bút, cẩn thận viết một dòng chữ nhỏ vào lề trang sách, bằng nét chữ phóng khoáng của mình:
"Cố Thanh Thanh, ánh sáng của đèn dầu này là quá nhỏ. Tớ sẽ đưa cậu đến nơi có ánh sao rực rỡ nhất."
Khi Thanh Thanh tỉnh dậy, Lâm Xuyên đã về nhà từ lâu. Cô thấy chiếc áo khoác đồng phục trên vai mình, vẫn còn hơi ấm của anh. Cô thấy dòng chữ viết tay trên lề sách.
Cô mỉm cười, trái tim cô đập nhanh hơn bình thường. Cô biết, trong cuộc đời mình, Lâm Xuyên không chỉ là thanh mai trúc mã, mà còn là người bảo hộ thầm lặng của mọi ước mơ của cô.
Ánh sáng yếu ớt của đèn dầu chứng kiến lời hứa dịu dàng này. Thanh Thanh gói ghém chiếc áo đồng phục của anh, cất vào ngăn kéo như một báu vật vô giá của tuổi thanh xuân.