Để chuẩn bị cho cuộc thi cấp Tỉnh, Thanh Thanh và Lâm Xuyên phải tự học rất nhiều, vì trường ở quê không có nhiều tài liệu tham khảo chuyên sâu.
Lâm Xuyên, vốn là một thiên tài vật lý, nhưng lại thiếu tính kỷ luật, được Thanh Thanh giám sát chặt chẽ. Căn phòng cũ kỹ của Thanh Thanh, nơi có chiếc bàn gỗ đơn sơ được đặt gần cửa sổ, trở thành "phòng tự học" bí mật của họ.
Họ học dưới ánh đèn dầu hoặc ánh sáng yếu ớt của bóng đèn sợi đốt, cạnh tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn.
Thanh Thanh, với tài năng văn chương, có thể nắm bắt mọi ý tưởng phức tạp một cách nhanh chóng. Cô đã giúp Lâm Xuyên xây dựng lại tính kỷ luật, sắp xếp thời gian biểu và đảm bảo anh không bị phân tâm.
"Lâm Xuyên, cậu phải giải hết mười bài tập Vật lý này trước khi đi ngủ. Nếu cậu không làm xong, tớ sẽ không nói chuyện với cậu ngày mai," Thanh Thanh dọa, giọng cô nhỏ nhẹ nhưng đầy uy lực.
Lâm Xuyên ngẩng đầu lên, vẻ mặt đầy bất mãn nhưng không dám cãi lời. "Ôi trời, Cố Thanh Thanh, cậu đúng là bà chủ nhỏ của tớ mà. Tớ thà chịu phạt chạy mười vòng quanh sân vận động còn hơn là bị cậu giận."
Tuy nhiên, Lâm Xuyên cũng là người thầy tốt nhất của Thanh Thanh trong môn tự nhiên. Khi Thanh Thanh gặp khó khăn với một công thức Vật lý phức tạp (F=ma), Lâm Xuyên không dùng lý thuyết khô khan.
Anh kéo Thanh Thanh ra ngoài sân. "Nhìn này, Thanh Thanh. Lực (F) chính là sức mạnh của chúng ta. Khối lượng (m) là gánh nặng của gia đình. Và gia tốc (a) là tốc độ chúng ta muốn rời khỏi Thanh Điền để đến thành phố. Cậu muốn a lớn, cậu phải đặt F lớn. Vật lý cũng là logic của ước mơ thôi."
Thanh Thanh nhìn Lâm Xuyên. Dưới ánh trăng rằm, khuôn mặt anh trở nên sắc nét và kiên định. Anh không chỉ là người cùng cô lớn lên, mà còn là người dịch chuyển những lý thuyết khô khan thành hy vọng sống động.
Cả hai cùng ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đêm. Các ngôi sao lấp lánh như đang xác nhận lời thề của họ: "Chúng ta sẽ cùng nhau đến nơi có nhiều ánh sáng hơn."