Lâm Xuyên và Thanh Thanh cùng học chung trường cấp hai của huyện. Thanh Thanh luôn là học sinh đứng đầu, trong khi Lâm Xuyên là một "quái vật học tập" không ổn định: khi thích thì điểm tuyệt đối, khi lười thì đứng cuối lớp.
Cơ hội lớn đầu tiên xuất hiện: Cuộc thi Học sinh Giỏi cấp Tỉnh môn Toán và Văn. Thanh Thanh dễ dàng giành suất thi Văn, còn suất Toán dành cho Lâm Xuyên đang bị thách thức bởi một học sinh khác từ trường thị trấn, tên là Lưu Hạo.
Lưu Hạo là con nhà giàu, tính cách hống hách, luôn coi thường học sinh nông thôn.
Trong buổi kiểm tra chọn đội tuyển, Lâm Xuyên bị phân tâm và làm bài không tốt. Lưu Hạo lập tức chế giễu:
"Học sinh nông thôn chỉ giỏi bắt châu chấu thôi. Trí tuệ này chỉ xứng đáng ở lại Thanh Điền trồng lúa."
Lâm Xuyên nóng giận, suýt chút nữa đã gây gổ. Thanh Thanh, người hiếm khi lớn tiếng, đã bước tới, đứng chắn trước mặt Lâm Xuyên.
"Lưu Hạo, thành tích nói lên tất cả. Cậu có thể nói về Lâm Xuyên, nhưng không được nói về quê hương của cậu ấy," Thanh Thanh nói, giọng cô tuy nhỏ nhưng đầy kiên quyết. "Cuộc thi cấp Tỉnh mới là nơi phân định ai giỏi hơn. Hãy đợi xem."
Vì Thanh Thanh, Lâm Xuyên kiềm chế được cơn nóng giận. Nhưng anh vẫn mất suất thi Toán vào tay Lưu Hạo.
Sau buổi kiểm tra, Lâm Xuyên buồn bã vô cùng. Anh biết, cơ hội này là rất quan trọng để có hồ sơ đẹp nộp vào trường cấp 3 trọng điểm.
Thanh Thanh an ủi anh: "Không sao, Lâm Xuyên. Cậu vẫn có thể tham gia thi Vật lý. Cậu luôn giỏi Vật lý hơn Toán mà."
Lâm Xuyên nhìn Thanh Thanh. Anh biết, cô không chỉ là ánh sáng dẫn đường, mà còn là người luôn biết cách vực anh dậy.
"Được rồi, Thanh Thanh. Tớ sẽ tham gia thi Vật lý. Nhưng tớ hứa, nếu cậu chiến thắng cuộc thi Văn cấp Tỉnh, tớ sẽ giúp cậu thực hiện bất cứ điều ước nào," Lâm Xuyên nói, nắm chặt tay cô.
Lời hứa mới này, không chỉ là sự ủng hộ, mà còn là một khế ước tình cảm bí mật, được ký kết dưới bầu trời đầy sao của làng Thanh Điền.