Suốt đêm, Lê Ngọc ngủ không yên. Cảm giác mát lạnh của chiếc khăn tay Hùng đã để lại trên bàn, xen lẫn với hơi ấm trên má cô nơi ngón tay cô vừa chạm vào, cứ luẩn quẩn trong tâm trí cô. Cô biết rõ việc gọi Hùng đến để kiểm tra điều hòa không phải là sự cố, mà là một sự sắp đặt vụng về. Và việc anh chấp nhận đã chứng tỏ anh cũng mong chờ lần gặp gỡ này.
Sáng hôm sau, Ngọc dành nhiều thời gian hơn cho việc chọn trang phục. Không còn lụa mỏng manh, không còn vest công sở. Cô mặc một chiếc áo phông oversized màu trắng, rộng rãi nhưng khi di chuyển lại để lộ đường nét tinh tế ở xương quai xanh và vai, đi kèm với chiếc quần legging đen ôm sát – hoàn hảo cho một ngày nghỉ cuối tuần và việc "sửa chữa" tại nhà.
Trần Hùng đến đúng giờ hẹn. Anh mặc áo thun polo sẫm màu, quần kaki, trông khỏe khoắn và đĩnh đạc hơn bộ đồ lao động.
"Chào cô Ngọc," anh nói, nụ cười nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu trong ánh mắt.
"Chào anh, Hùng. Anh vào đi," Ngọc đáp, giọng cô vẫn chuyên nghiệp, nhưng sâu bên trong là sự mong chờ.
Lần này, vấn đề nằm ở phòng ngủ chính – trung tâm của sự riêng tư. Điều hòa nằm cao trên tường. Hùng xách theo một chiếc thang nhỏ và hộp dụng cụ chuyên dụng.
"Tôi phải trèo lên cao một chút, cô có thể giúp tôi giữ thang cho vững không?" Hùng hỏi, ánh mắt anh hơi trêu chọc.
"Tất nhiên rồi," Ngọc chấp nhận ngay.
Hùng đặt thang sát tường. Khi anh leo lên, Ngọc đứng ngay phía dưới, hai tay giữ chặt hai bên thân thang. Ngay lập tức, góc nhìn của Ngọc thay đổi hoàn toàn. Cô không nhìn thấy mặt anh, chỉ thấy vòng lưng rộng của anh, bắp chân săn chắc trong quần kaki và cơ thể đàn ông đang hoạt động phía trên đầu cô.
Hùng làm việc. Anh cần tháo lưới lọc và vỏ ngoài của điều hòa. Mỗi khi anh vươn tay hay dùng sức, cơ lưng của anh lại căng lên rõ rệt dưới lớp áo thun. Hơi thở của anh, âm thanh cạy mở các khớp nối, sự nồng nhiệt nam tính toát ra từ anh bao trùm lấy cô.
Ngọc cảm thấy hơi khó thở. Cô phải hít một hơi sâu, nhưng không khí trong phòng dường như đã bị lấp đầy bởi Hùng.
"Cô Ngọc, cô có thể đưa tôi cái tua-vít dẹt được không?" Hùng nói.
Ngọc mở hộp dụng cụ. Khi cô đưa dụng cụ lên, tay cô vô tình chạm vào mép quần của anh. Cái chạm này không phải là vô tình của Chương 1 hay Chương 2, nó là một tiếp xúc kéo dài và có ý đồ hơn.
Ngọc hỏi, giọng cô hơi run: "Anh Hùng, thực ra, anh có nghĩ điều hòa này có thực sự hỏng không?"
Hùng dừng lại. Anh nhẹ nhàng nghiêng đầu xuống, gần như chạm vào tai cô. "Tôi không nghĩ nó hỏng, cô Ngọc. Tôi nghĩ nó chỉ cần được chú ý một chút thôi."
Câu trả lời đầy ẩn ý này khiến Ngọc đỏ bừng mặt. Hùng đang đáp lại sự "gọi mời" của cô bằng sự trực diện, nhiệt thành của tuổi trẻ.
Hùng tiếp tục công việc. Anh rút ra một chi tiết nhỏ: "À, đây rồi. Chỉ là một con ốc bị lỏng. Áp suất nước có thể đã làm rung nhẹ kết cấu."
Sau khi siết lại ốc, anh bảo cô đứng xa ra và bật điều hòa. Máy hoạt động hoàn hảo, hơi lạnh thổi ra dịu dàng.
Hùng bắt đầu leo xuống. Khi anh đặt chân xuống đất, hai người đứng mặt đối mặt, trong khoảng cách rất gần. Hùng gấp thang lại, Ngọc tiến sát lại gần hơn một chút. Cô nhìn thẳng vào mắt anh. Sự căng thẳng tích tụ từ ba chương trước bùng nổ trong khoảnh khắc này.
"Cảm ơn anh, Hùng. Tôi nợ anh ba lần rồi," Ngọc nói, giọng cô nũng nịu một cách bất ngờ.
"Không có gì, cô Ngọc. Tôi chỉ làm việc của mình thôi," Hùng đáp, nhưng ánh mắt anh nóng bỏng và không hề chuyên nghiệp.
"Không, anh đã làm nhiều hơn thế." Ngọc đưa tay ra, nhẹ nhàng lau một vết bẩn nhỏ trên trán anh, nơi tóc anh đã bị bết mồ hôi. Ngón tay cô nán lại trên đường chân tóc anh.
Lần này, Hùng không giữ khoảng cách nữa. Anh cúi người xuống, chậm rãi. Gương mặt anh tiến sát đến gương mặt cô. Anh nhìn vào đôi mắt cô, tìm kiếm sự cho phép mà không cần lời nói.
Ngọc nhắm mắt lại, hơi thở cô gấp gáp, chờ đợi nụ hôn đã được dự đoán từ lâu.
Hùng dừng lại, chỉ cách môi cô một hơi thở. Anh không hôn. Thay vào đó, anh nhẹ nhàng đưa tay ra sau gáy cô, vuốt ve mái tóc mềm mại.
"Cô Ngọc," anh thì thầm, giọng anh trầm ấm và khàn đặc, "tôi nghĩ... tôi nên kiểm tra bộ lọc không khí thật kỹ."
Anh hôn nhẹ lên trán cô, một nụ hôn nhanh chóng, bất ngờ, nhưng đầy tình cảm và sự tôn trọng. Sau đó, anh nhanh chóng lùi lại, vẻ mặt anh giữ vẻ bình tĩnh một cách khó khăn.
"Phòng ngủ của cô cần được thông gió tốt hơn." Hùng nói, giọng anh đã lấy lại được sự kiểm soát. "Tôi sẽ về và tìm hiểu một số giải pháp. Tôi sẽ trở lại."
Ngọc vẫn còn choáng váng và hụt hẫng trước nụ hôn trán bất ngờ đó, nhưng cô cũng nhận ra sự tinh tế của anh. Hùng đang cho cô thời gian để suy nghĩ, để chấp nhận mối quan hệ không chuyên nghiệp này.
"Được rồi, tôi sẽ chờ," Ngọc nói, cố gắng ổn định lại nhịp thở. "Anh cứ tìm hiểu đi. Lần sau, không phải là sự cố, mà là lần hẹn."
Hùng mỉm cười, nụ cười tươi sáng và say đắm. "Vâng, cô Ngọc. Lần sau là lần hẹn."
Anh xách dụng cụ và nhanh chóng rời đi, để lại Ngọc đứng giữa phòng ngủ, trái tim cô rộn ràng và cảm xúc dâng trào. Cô đã bị Hùng khuất phục không phải bằng sức mạnh, mà bằng sự trân trọng và kiên nhẫn của anh. Anh 25 tuổi, nhưng anh biết cách tạo ra sự chờ đợi và giữ lửa đam mê một cách tinh tế.