MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Thợ Sửa Ống Nước May MắnChương 5: Cuộc Hẹn Không Kỹ Thuật

Anh Thợ Sửa Ống Nước May Mắn

Chương 5: Cuộc Hẹn Không Kỹ Thuật

900 từ · ~5 phút đọc

Màn đêm buông xuống, và căn hộ sang trọng của Lê Ngọc không còn đơn thuần là nơi ở nữa; nó đã trở thành sân khấu cho một cuộc gặp gỡ định mệnh.

Ngọc dành cả ngày để chuẩn bị cho "lần hẹn" đầu tiên này, dù nó diễn ra ngay tại phòng khách của cô. Cô không đặt đồ ăn từ nhà hàng năm sao; thay vào đó, cô tự tay vào bếp làm một bữa tối đơn giản nhưng ấm cúng: món mì Ý yêu thích và một chai rượu vang đỏ cổ điển.

Khi chuông cửa reo, Ngọc không còn cảm thấy sự căng thẳng của cô chủ nhà chờ đợi thợ sửa. Thay vào đó, là sự hồi hộp thuần túy của một người phụ nữ chuẩn bị gặp người cô thầm mến.

Trần Hùng bước vào. Anh không còn mang theo hộp dụng cụ. Anh mặc một chiếc áo sơ mi đen đơn giản, nhưng tôn lên hoàn hảo vóc dáng săn chắc và bờ vai rộng. Trong tay anh, không phải là kìm hay tua-vít, mà là một bó hoa hướng dương rực rỡ và một chai vang bình dân.

"Tôi xin lỗi, tôi chỉ có thể tìm được loại này," Hùng nói, hơi ngượng nghịu.

Ngọc cười rạng rỡ, nụ cười chân thật nhất từ trước đến nay. "Hoa hướng dương. Tuyệt vời. Tôi thích sự nhiệt huyết của nó."

"Giống như tôi," Hùng đáp, ánh mắt anh sáng rực lên, không còn sự ngần ngại.

Mùi thức ăn và rượu vang đã thay thế mùi dầu máy. Họ ngồi vào bàn ăn ở ban công, dưới ánh nến lung linh. Cuộc trò chuyện của họ không còn xoay quanh ống nước hay máy lạnh nữa, mà là những câu chuyện về cuộc sống.

"Tại sao anh không theo đuổi một công việc văn phòng? Với sự thông minh và nhanh nhạy của anh," Ngọc hỏi, rót rượu cho anh.

Hùng lắc đầu. "Tôi không hợp với việc ngồi yên một chỗ. Tôi thích được làm việc bằng đôi tay mình, cảm nhận sự thay đổi, sự bền bỉ của vật chất. Nó cho tôi cảm giác độc lập mà những con số trên máy tính không thể mang lại."

"Nghe giống như anh không thích cuộc sống của tôi," Ngọc nhận xét, hơi buồn bã.

"Không phải không thích," Hùng vội vàng. "Chỉ là... nó khác. Cô sống trong một thế giới của sự hoàn hảo tinh tế, của những quyết định lớn. Còn tôi, tôi sống trong thế giới của những giải pháp trực diện, của sự vất vả."

Ngọc nhìn anh, ánh mắt thấu hiểu. "Anh biết không, thế giới của tôi không hoàn hảo như anh nghĩ. Tôi luôn phải đeo một chiếc mặt nạ. Anh là người đầu tiên nhìn thấy sự lộn xộn của tôi, từ sự cố ống nước đến sự cố tâm lý."

"Và tôi thích nó," Hùng nói, tỏ tình một cách đơn giản nhưng mạnh mẽ. "Tôi thích vết bùn trên nền gạch của cô. Nó là dấu vết của sự thật lòng."

Họ cùng bật cười. Sau bữa tối, họ chuyển ra sofa. Không gian thân mật của chiếc ghế lụa một lần nữa bao trùm lấy họ.

"Tôi đã nghĩ về lời anh nói, về khoảng cách năm tuổi," Ngọc nói, ánh mắt cô nghiêm túc.

"Và cô nghĩ sao?" Hùng hỏi, tiến lại gần cô hơn.

"Tôi nghĩ... tuổi tác chỉ là một con số, nhưng sự bản năng mà anh mang lại, đó là thứ tôi chưa từng trải qua. Tôi đã cố tình gọi anh đến kiểm tra máy lạnh, anh biết không?" Ngọc thừa nhận một cách thẳng thắn.

"Tôi biết," Hùng đáp, nắm lấy tay cô, tay anh mạnh mẽ và ấm áp, ôm trọn bàn tay cô. "Và tôi đã cố tình không hôn cô khi ở phòng ngủ. Tôi muốn cô phải chờ đợi."

"Anh đã thành công," Ngọc thì thầm, dựa đầu vào vai anh. "Tôi đã chờ đợi suốt cả ngày hôm nay."

Hùng không nói thêm lời nào. Anh nhẹ nhàng nghiêng người về phía cô, lần này không còn là sự vô tình hay một nụ hôn trán tôn trọng.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, chậm rãi ghé môi vào môi cô. Nụ hôn của Hùng không vội vàng, nhưng mạnh mẽ và dứt khoát. Nó mang theo sự nồng nhiệt của tuổi 25, sự chân thật của công việc chân tay, và sự kiểm soát bản năng mà anh đã tự hào nói.

Ngọc đáp lại nụ hôn bằng tất cả sự khao khát bị kìm nén của tuổi 30, bằng sự mềm mại của lớp lụa và sự táo bạo của một người phụ nữ biết mình muốn gì.

Sự khác biệt tuổi tác, địa vị, và công việc tan biến. Chỉ còn lại hai con người bị cuốn hút bởi sự đối lập mãnh liệt của nhau.

Khi họ dứt ra, Ngọc tựa trán vào vai Hùng, hơi thở cô gấp gáp.

"Anh Trần Hùng," cô thì thầm. "Anh làm hỏng mọi thứ của tôi."

"Tôi đã sửa chữa mọi thứ," Hùng mỉm cười, hôn lên đỉnh đầu cô. "Và tôi sẽ kiểm tra mọi thứ kỹ hơn nữa."

Anh ngả lưng ra sau ghế sofa, ôm chặt cô vào lòng. Bó hoa hướng dương rực rỡ trên bàn như một lời tuyên bố về sự bùng nổ cảm xúc giữa cô chủ nhà thành đạt và chàng thợ sửa đẹp trai.