MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 1: ĐÊM TỐI CỦA ÁC MA

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 1: ĐÊM TỐI CỦA ÁC MA

1,018 từ · ~6 phút đọc

Trong giới kinh doanh ở thành phố này, cái tên Bạc Nghiêm luôn đi kèm với những từ khóa như "tàn nhẫn", "lạnh lùng" và "vô tình". Người ta nể sợ anh bởi thủ đoạn sắt đá, nhưng lại ít ai biết rằng đằng sau lớp mặt nạ hào nhoáng đó là một tâm hồn mục rỗng, đầy rẫy những ám ảnh chiếm hữu vặn vẹo. Và trung tâm của sự vặn vẹo đó chính là Tô Nguyệt Dao – cô em gái nuôi nhỏ hơn anh tám tuổi, đóa hoa nhỏ mà anh đã tỉ mỉ vun trồng trong bóng tối suốt mười năm qua.

Hôm nay là buổi tiệc mừng Nguyệt Dao tròn 20 tuổi. Trong bộ váy trắng tinh khôi, cô rạng rỡ như một ánh trăng thanh thuần giữa đại sảnh. Tuy nhiên, ánh mắt của Nguyệt Dao luôn vô thức lảng tránh một hướng – nơi Bạc Nghiêm đang đứng với ly rượu vang đỏ thẫm trên tay. Ánh mắt anh nhìn cô không giống một người anh trai nhìn em gái, mà giống như một kẻ săn mồi đang kiên nhẫn nhìn con mồi mình đã đánh dấu chủ quyền.

Buổi tiệc kết thúc, Nguyệt Dao mệt mỏi trở về phòng. Cô vừa cởi khóa kéo sau lưng váy thì cánh cửa phòng ngủ bất ngờ mở toang. Không cần nhìn, mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc trộn lẫn với hơi men nồng nặc đã cho cô biết đó là ai.

"Anh... sao anh lại vào đây? Tôi đã nói là sau buổi tiệc tôi muốn nghỉ ngơi." Nguyệt Dao túm chặt lấy vạt váy, đôi mắt bướng bỉnh nhìn anh.

Bạc Nghiêm không nói lời nào, anh chậm rãi khóa chốt cửa. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên như nhát búa nện vào tâm trí cô. Anh tiến lại gần, bóng đen cao lớn bao phủ lấy thân hình nhỏ bé của Nguyệt Dao, ép cô lùi sát vào cạnh giường.

"Nguyệt Dao, hôm nay em đã cười với thằng nhóc nhà họ Lâm ba lần." Giọng Bạc Nghiêm trầm thấp, nhưng chứa đựng cơn bão tố đang chực chờ bùng nổ.

"Lâm thiếu là bạn cũ của tôi, cười xã giao thì có gì sai?" Cô ngẩng cao đầu, dù đôi chân đã bắt đầu run rẩy.

Bạc Nghiêm bất ngờ vươn tay, bóp chặt lấy cằm cô, lực đạo mạnh đến mức khiến cô phải kêu khẽ một tiếng vì đau. "Anh đã nói rồi, em chỉ được phép cười với anh. Mọi thứ trên người em, từ sợi tóc đến hơi thở, đều là của anh."

"Tôi không phải của anh! Anh là đồ biến thái!" Nguyệt Dao vùng vẫy, nhưng bàn tay kia như gọng kìm bằng thép.

Cơn điên của Bạc Nghiêm chính thức phát tác. Anh không kìm chế được nữa, thô bạo đẩy cô ngã xuống giường. Nguyệt Dao chưa kịp hét lên, đôi môi của anh đã giáng xuống, nghiền nát đôi môi cô bằng một nụ hôn mang đầy tính tàn phá. Anh không hôn, anh đang cắn xé, đang trừng phạt sự bướng bỉnh của cô. Vị máu tanh nồng lan tỏa trong khoang miệng, kích thích thần kinh phản xã hội của Bạc Nghiêm đến cực điểm.

Anh xé toạc chiếc váy thiết kế đắt tiền, những hạt ngọc trai trên váy rơi vãi xuống sàn nhà, phát ra những tiếng lạch cạch khô khốc. Nguyệt Dao run rẩy, đôi tay nhỏ bé đẩy mạnh vào vòm ngực rắn chắc của anh: "Đừng... Bạc Nghiêm... Anh trai... đừng tới gần..."

Lời cầu xin "Anh trai" vốn dĩ là ranh giới cuối cùng, nhưng đối với kẻ có bệnh như Bạc Nghiêm, nó lại là liều thuốc kích dục mạnh nhất.

"Gọi lại lần nữa xem? Để xem 'anh trai' em sẽ làm gì em!"

Anh thô bạo giữ chặt hai cổ tay cô, dùng chính chiếc cà vạt của mình trói nghiến chúng vào đầu giường. Sự trần trụi và yếu ớt của Nguyệt Dao phô bày trước mắt anh, trắng ngần và tinh khiết đến mức khiến anh muốn vấy bẩn hoàn toàn. Bạc Nghiêm không thèm dạo đầu, anh tháo bỏ dây lưng, sự nam tính nóng rực và to lớn như một vũ khí sẵn sàng nghiền nát cô.

Một cú đâm lút tận gốc.

"Aaa...!"

Nguyệt Dao cong người, tiếng hét xé toạc màn đêm. Đau đớn như bị một thanh sắt nung đỏ đâm xuyên qua người. Vệt máu đỏ thẫm lan ra trên tấm ga trải giường màu trắng, đánh dấu sự kết thúc của sự trong trắng và khởi đầu của một xiềng xích vĩnh cửu.

Bạc Nghiêm không dừng lại, anh bắt đầu những cú thúc đầy cuồng bạo. Mỗi lần va chạm đều khiến Nguyệt Dao cảm thấy linh hồn mình như bị xé vụn. Anh hôn lên những giọt nước mắt của cô, nhưng động tác bên dưới lại càng lúc càng tàn nhẫn hơn. Tiếng thịt va chạm bạch bạch nồng đậm dục vọng vang lên liên hồi.

"Nguyệt Dao... em đau sao? Đau mới nhớ được em là của ai." Anh khàn giọng thì thầm, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào khuôn mặt đầy vẻ thống khổ của cô.

Trận làm nhục kéo dài suốt nhiều giờ đồng hồ. Bạc Nghiêm đổi hết tư thế này đến tư thế khác, ép cô phải tiếp nhận sự xâm nhập thô bạo từ phía sau, rồi lại bế xốc cô lên để cô cảm nhận sự sâu hoắm khi anh thúc mạnh. Cho đến khi Nguyệt Dao hoàn toàn lả đi, hơi thở thoi thóp, anh mới gầm khẽ một tiếng, bắn toàn bộ sự nồng nhiệt vặn vẹo vào sâu trong tử cung của cô.

Anh nằm xuống bên cạnh, ôm lấy thân thể mềm nhũn đầy dấu vết bầm tím của cô vào lòng, khẽ vuốt ve mái tóc rối bời.

"Ngủ đi, ánh trăng của anh. Từ nay về sau, em sẽ không bao giờ có thể thoát khỏi vòng tay này nữa."

Tô Nguyệt Dao không đáp, cô nhắm mắt lại, nhưng trong lòng là một nỗi hận thù và bướng bỉnh đang âm ỉ cháy