Ánh sáng ban mai yếu ớt xuyên qua lớp rèm lụa dày màu xám tro, căn phòng ngủ rộng lớn của Bạc Nghiêm vẫn chìm trong bầu không khí đặc quánh mùi hoan lạc tàn dư. Tô Nguyệt Dao tỉnh dậy với một cơn đau buốt chạy dọc từ thắt lưng xuống đôi chân. Cô khẽ cựa mình, tiếng xiềng xích kim loại va chạm vào nhau phát ra âm thanh "lạch cạch" lạnh lẽo.
Dưới cổ chân trái của cô, một chiếc vòng bằng vàng ròng tinh xảo đã được khóa chặt từ lúc nào. Sợi dây xích mảnh nhưng vô cùng chắc chắn nối chiếc vòng chân với cột giường bằng gỗ mun. Bạc Nghiêm đã làm thật. Anh không chỉ nói suông, anh đã biến cô thành một sủng vật bị cầm tù đúng nghĩa.
"Dậy rồi sao?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ lười nhác sau cơn thỏa mãn vang lên bên tai. Bạc Nghiêm từ phòng tắm bước ra, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm hững hờ quanh hông, để lộ vòm ngực săn chắc với những vết cào dài – minh chứng cho sự phản kháng yếu ớt của Nguyệt Dao đêm qua. Anh tiến lại gần giường, ngồi xuống bên cạnh, bàn tay to lớn vươn ra vuốt ve gò má nhợt nhạt của cô.
Nguyệt Dao quay mặt đi, sự bướng bỉnh trong đôi mắt sưng mọng vẫn không hề giảm bớt: "Bạc Nghiêm, anh định nhốt tôi như thế này đến bao giờ? Tôi còn có việc ở trường, còn có cuộc sống của riêng mình!"
Bạc Nghiêm nhếch môi, nụ cười của anh mang theo sự ngạo mạn và một chút điên rồ: "Cuộc sống của em chính là ở bên cạnh anh. Nguyệt Dao, em vẫn chưa hiểu sao? Thế giới bên ngoài quá phức tạp, họ sẽ làm vấy bẩn ánh trăng của anh. Chỉ có ở đây, trong vòng tay anh, em mới thực sự an toàn."
"An toàn? Bị anh cưỡng bức, bị anh xích lại như một con vật mà gọi là an toàn sao?" Nguyệt Dao cười lạnh, nước mắt lại chực trào ra nhưng cô cố gắng kìm lại. Cô không muốn tỏ ra yếu đuối trước mặt kẻ điên này.
Bạc Nghiêm không giận, anh thích sự bướng bỉnh này của cô. Nó giống như một loại gia vị khiến trò chơi chiếm hữu này trở nên thú vị hơn. Anh bất ngờ kéo sợi xích chân, khiến Nguyệt Dao mất đà trượt về phía mình. Đôi bàn tay anh luồn vào dưới lớp chăn, thô bạo mơn trớn làn da nhạy cảm vẫn còn vương lại những dấu ấn màu đỏ tía.
"Em nói đúng, em là sủng vật của anh. Mà sủng vật thì phải có nhiệm vụ làm chủ nhân vui vẻ."
Anh thô bạo lật người cô lại, ép cô nằm sấp xuống đệm. Chiếc chăn mỏng bị hất văng, để lộ tấm lưng trần trắng ngần và bờ mông tròn trịa đang run rẩy. Bạc Nghiêm cúi xuống, hôn dọc theo xương sống của cô, mỗi nụ hôn đều mang theo sự chiếm hữu cực đoan.
Sự nam tính của anh sau một đêm dường như vẫn không hề mệt mỏi, nó lại một lần nữa trỗi dậy, nóng rực và cứng ngắc đâm vào giữa hai đùi cô. Nguyệt Dao cảm thấy một sự sợ hãi tột độ lan tỏa: "Đừng... Bạc Nghiêm... tôi mệt lắm rồi..."
Nhưng câu trả lời của anh chỉ là một cú thâm nhập đầy tàn nhẫn từ phía sau.
"Á...!" Nguyệt Dao hét lên, đôi tay bấu chặt vào ga giường.
Không có bất kỳ sự dạo đầu hay bôi trơn nào, sự khô khốc khiến cô đau như bị xé làm đôi một lần nữa. Bạc Nghiêm không hề thương tiếc, anh nắm lấy sợi xích chân của cô, kéo ngược về phía sau để tăng thêm độ sâu cho mỗi cú thúc. Tiếng xích sắt va đập vào thành giường "leng keng" hòa cùng tiếng va chạm xác thịt chát chúa tạo nên một khung cảnh đầy dục vọng và tội lỗi.
Mạch truyện của Bạc Nghiêm luôn điên cuồng như thế. Anh không muốn cô thích nghi, anh muốn cô phải luôn trong trạng thái run rẩy và lệ thuộc. Anh thúc mạnh, liên tục, mỗi lần đều chạm đến tử cung khiến Nguyệt Dao cảm thấy bụng dưới đau thắt lại. Nhưng cùng với nỗi đau, một luồng điện tê dại bắt đầu chạy dọc sống lưng cô. Sự phản ứng sinh lý phản bội lại ý chí, cô bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng.
Bạc Nghiêm nghe thấy tiếng rên của cô, ánh mắt anh càng thêm đỏ ngầu vì khoái cảm. Anh cúi xuống, cắn mạnh vào vai cô, để lại một dấu răng rỉ máu: "Ngoan, rên lớn lên. Cho anh nghe xem em thích anh như thế nào."
"Không... tôi ghét... ưm... nhẹ thôi..."
Nguyệt Dao bị anh hành hạ đến mức đầu óc trống rỗng. Anh xoay người cô lại, ép cô quàng tay qua cổ mình trong khi vẫn đang ở bên trong cô. Tư thế đối mặt này khiến sự xâm nhập càng thêm sâu hoắm. Bạc Nghiêm vừa di chuyển vừa nhìn thẳng vào mắt cô, như muốn đóng đinh linh hồn cô vào tầm mắt của mình.
Đôi chân của Nguyệt Dao bị anh dạng rộng, sợi xích vàng căng ra giữa không trung. Mỗi lần anh thúc mạnh, chiếc vòng chân lại cọ xát vào làn da mỏng manh của cổ chân, để lại những vết hằn đỏ ửng. Sự đau đớn từ cổ chân hòa lẫn với khoái cảm mãnh liệt từ vùng nhạy cảm tạo nên một sự kích thích tột độ mà Nguyệt Dao chưa từng trải qua.
"Bạc Nghiêm... dừng... dừng lại..." Cô nức nở, cơ thể co thắt liên hồi.
Anh gầm khẽ, không những không dừng lại mà còn tăng tốc độ cuồng bạo hơn. Tiếng thở dốc của người đàn ông và tiếng khóc nức nở của cô gái hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của sự chiếm hữu. Bạc Nghiêm cảm nhận được sự co thắt kịch liệt của nơi mềm mại kia, anh biết cô đã chạm đến đỉnh điểm. Anh không buông tha, tiếp tục thúc mạnh thêm hàng chục cú trước khi giải phóng toàn bộ dòng tinh túy nóng hổi vào sâu bên trong cô.
Sự nóng rực lấp đầy khiến Nguyệt Dao run bắn lên, cả cơ thể lả đi trong vòng tay anh. Bạc Nghiêm vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương của sự chinh phục.
Sau khi cuộc hoan lạc kết thúc, Bạc Nghiêm không rời đi ngay. Anh bế cô vào phòng tắm, tự tay tẩy rửa cho cô. Tuy nhiên, sự "chăm sóc" này cũng mang đầy tính chiếm hữu. Anh dùng ngón tay thọc sâu vào bên trong cô để lấy ra những tàn dư của mình, khiến Nguyệt Dao lại một lần nữa run rẩy vì nhạy cảm.
"Ăn chút gì đó đi, chiều nay bác sĩ tâm lý sẽ đến." Bạc Nghiêm nói khi đặt cô lại lên giường, đắp chăn cẩn thận.
Nguyệt Dao nhìn anh với ánh mắt đầy mỉa mai: "Người cần bác sĩ tâm lý là anh, chứ không phải tôi."
Bạc Nghiêm khựng lại, rồi anh bật cười, nụ cười mang theo sự tự cao ngạo mạn: "Có lẽ vậy. Nhưng vì em là thuốc giải của anh, nên anh phải giữ thuốc giải này thật kỹ. Đừng nghĩ đến chuyện bỏ trốn, Nguyệt Dao. Ngay cả trong giấc mơ, em cũng chỉ có thể là của một mình anh thôi."
Anh rời khỏi phòng, tiếng khóa cửa lạnh lẽo vang lên. Nguyệt Dao nằm đó, nhìn sợi xích vàng trên chân mình. Cô không khóc nữa. Sự bướng bỉnh trong cô đang chuyển hóa thành một kế hoạch. Cô biết Bạc Nghiêm điên, và để đối phó với một kẻ điên, cô phải trở thành người tỉnh táo nhất trong trò chơi này.
Chiều hôm đó, bác sĩ tâm lý đến. Đó là một người đàn ông trung niên với ánh mắt thâm trầm. Bạc Nghiêm đứng ở góc phòng, quan sát cuộc trò chuyện như một bóng ma độc chiếm.
"Dao Dao, em cảm thấy thế nào?" Bác sĩ hỏi nhẹ nhàng.
Nguyệt Dao nhìn vào mắt bác sĩ, rồi liếc nhanh về phía Bạc Nghiêm. Cô mỉm cười, một nụ cười ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo: "Em thấy rất tốt. Anh trai đối xử với em rất tuyệt vời. Em... em nghĩ mình bắt đầu thích sự bảo vệ này rồi."
Bạc Nghiêm sững người. Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm cô gọi anh là "anh trai" một cách tự nguyện và nói những lời ngọt ngào như vậy. Một niềm vui sướng điên cuồng trỗi dậy trong lòng anh, nhưng anh không biết rằng, ánh trăng mà anh hằng tôn thờ đang bắt đầu học cách đeo lên một lớp mặt nạ giả tạo để tìm đường thoát thân.
Trò chơi giam cầm này, ai là thợ săn, ai là con mồi, giờ đây đã không còn rõ ràng nữa.