MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 3: MẬT NGỌT CHẾT NGƯỜI

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 3: MẬT NGỌT CHẾT NGƯỜI

1,249 từ · ~7 phút đọc

Căn biệt thự trên đỉnh đồi chìm trong màn sương mù bao phủ của một đêm mưa tầm tã. Bên trong phòng ngủ của Bạc Nghiêm, không gian tĩnh mịch chỉ còn nghe thấy tiếng kim đồng hồ nhích từng nhịp đều đặn và tiếng mưa quất vào cửa kính. Tô Nguyệt Dao ngồi trên giường, đôi chân bị sợi xích vàng ròng hạn chế phạm vi di chuyển, nhưng ánh mắt cô không còn vẻ hoảng loạn của những ngày đầu. Cô đang chải mái tóc dài mềm mượt của mình, đôi môi đỏ mọng khẽ mím lại như đang toan tính một điều gì đó.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, Bạc Nghiêm bước vào. Anh vừa trở về sau một cuộc họp căng thẳng ở tập đoàn, gương mặt điển trai hiện rõ sự mệt mỏi và u ám. Nhưng ngay khi nhìn thấy bóng dáng Nguyệt Dao dưới ánh đèn vàng mờ ảo, cơ thể anh dường như được kích hoạt một luồng điện từ trường. Sự hiện diện của cô chính là liều thuốc an thần duy nhất, nhưng cũng là thứ ma túy khiến anh nghiện ngập không lối thoát.

Nguyệt Dao chủ động đứng dậy, dù sợi xích chân phát ra tiếng vang nhẹ. Cô tiến về phía anh, đôi mắt long lanh ngấn nước nhìn anh đầy vẻ hối lỗi: "Anh về rồi à? Em... em đã bảo đầu bếp nấu súp nấm mà anh thích."

Bạc Nghiêm khựng lại, đôi lông mày nhướn lên đầy nghi hoặc. Anh tiến tới, bàn tay to lớn bóp chặt cằm cô, ép cô phải đối diện với mình: "Nguyệt Dao, em lại định bày trò gì? Đừng tưởng những lời ngọt ngào này có thể khiến anh tháo xích cho em."

Nguyệt Dao không lùi bước, cô vòng tay ôm lấy cổ anh, áp sát cơ thể mềm mại vào vòm ngực rắn chắc: "Em mệt rồi, Bạc Nghiêm. Kháng cự anh khiến em kiệt sức. Nếu đằng nào cũng không thoát được, tại sao em không chọn cách khiến bản thân thoải mái hơn?"

Hơi thở thơm mát của cô phả vào cổ anh, bàn tay nhỏ bé luồn vào dưới lớp áo sơ mi, ve vuốt những khối cơ bụng cứng ngắc. Bạc Nghiêm gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, lý trí của anh đang bị sự quyến rũ bất ngờ này đánh sập từng mảng. Anh bế bổng cô lên, ném cô xuống chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch lạnh lẽo giữa phòng.

"Nếu em đã muốn ngoan ngoãn, thì hãy chứng minh cho anh thấy đi."

Dứt lời, anh thô bạo xé toạc chiếc váy lụa mỏng manh trên người cô. Nguyệt Dao run rẩy khi tấm lưng chạm vào mặt đá buốt giá, nhưng cô vẫn cố nở một nụ cười mê hoặc, đôi chân bị xích chủ động quấn lấy hông anh. Sự bướng bỉnh thường ngày được thay thế bằng một sự khiêu khích đầy dục vọng.

Bạc Nghiêm không kiềm chế được nữa. Anh không tháo bỏ quần áo hoàn toàn mà chỉ giải phóng sự nóng rực của mình, thô bạo đẩy thẳng vào nơi mềm mại đang rỉ nhựa của cô.

"A...!" Nguyệt Dao cong người, cảm giác đầy đặn và nóng rực của anh chiếm trọn lấy cô.

Lần này, cô không còn cắn chặt môi chịu đựng. Cô bắt đầu phát ra những tiếng rên rỉ ngọt ngào, đôi tay ôm chặt lấy đầu anh, kéo anh vào một nụ hôn sâu nồng đậm vị chiếm hữu. Sự phối hợp của cô khiến Bạc Nghiêm gần như phát điên. Anh nắm lấy hai đầu gối cô, banh rộng ra hết mức có thể, sợi xích vàng căng ra bần bật, cọ xát vào cổ chân cô đến ửng đỏ.

Anh thúc mạnh, mỗi cú thúc đều mang theo sức nặng của một kẻ điên cuồng đang sợ mất đi báu vật. Tiếng thịt va chạm chát chúa vang dội trong phòng khách rộng lớn, hòa cùng tiếng mưa gào thét bên ngoài. Bạc Nghiêm bóp chặt bầu ngực cô, để lại những vết hằn đỏ chót. Anh cúi xuống, ngậm lấy đầu nhũ hoa đang dựng đứng vì kích thích, day nghiến tàn nhẫn.

"Ngoan... nói em yêu anh đi..." Bạc Nghiêm khàn giọng ra lệnh, động tác bên dưới càng lúc càng nhanh và mạnh hơn, như muốn nghiền nát cô vào mặt đá.

Nguyệt Dao bị anh hành hạ đến mức tầm nhìn nhòe đi, khoái cảm như từng đợt sóng thần nhấn chìm cô. Cô thào thào: "Yêu... em yêu anh... Bạc Nghiêm... sâu thêm chút nữa..."

Lời nói dối ngọt ngào đó là liều thuốc độc mạnh nhất. Bạc Nghiêm như con thú dữ được tháo cũi sổ lồng, anh nhấc cô dậy, ép cô quay lưng lại, chống tay lên mặt bàn. Từ phía sau, anh hung hăng xâm nhập. Tư thế này khiến anh có thể nhìn thấy sợi xích vàng đang quấn quýt lấy đôi chân trắng ngần của cô – một hình ảnh đầy tính nô lệ và chiếm hữu.

Anh nắm lấy mái tóc dài của cô, kéo ngược ra sau, bắt cô phải nhìn vào bóng tối mịt mùng ngoài cửa sổ. "Em nhìn đi, ngoài kia không có gì cho em cả. Chỉ có anh mới cho em được khoái cảm này, chỉ có anh mới nuôi dưỡng được em!"

Cú thúc cuối cùng mạnh đến mức khiến Nguyệt Dao cảm thấy cả cơ thể mình như vỡ tan. Bạc Nghiêm gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, trút toàn bộ sự nồng nhiệt vào sâu trong tử cung cô. Anh ôm chặt lấy cô từ phía sau, hơi thở hổn hển phả vào gáy cô, bàn tay vẫn không ngừng mơn trớn vùng bụng phẳng lì.

Sau khi cuộc mây mưa kết thúc, Bạc Nghiêm bế cô về giường với một sự nâng niu chưa từng có. Anh dùng khăn ấm lau sạch những dấu vết của mình trên người cô, ánh mắt tràn đầy sự dung túng.

"Nguyệt Dao, nếu em cứ ngoan như thế này, anh sẽ cho em bất cứ thứ gì em muốn."

Nguyệt Dao tựa đầu vào ngực anh, bàn tay nhỏ bé vẽ những vòng tròn vô định trên ngực anh, giọng nói yếu ớt: "Em muốn được ra vườn dạo bộ vào ngày mai. Ở trong phòng mãi em thấy ngột ngạt quá."

Bạc Nghiêm khựng lại một chút, sự cảnh giác vốn có của một kẻ phản xã hội trỗi dậy. Nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi và ánh mắt cầu khẩn của cô, anh lại mềm lòng. Anh tin rằng sợi xích chân và dàn vệ sĩ dày đặc bên ngoài đã là quá đủ để giam giữ ánh trăng này.

"Được, anh sẽ cho người sắp xếp. Nhưng em phải luôn trong tầm mắt của anh."

Nguyệt Dao mỉm cười, vùi mặt vào lòng anh để che đi tia sáng sắc lạnh trong đôi mắt. Cô biết, lòng tin của Bạc Nghiêm đã bắt đầu xuất hiện những vết nứt nhỏ nhất. Và đó chính là khởi đầu cho cuộc đào thoát của cô sau này.

Đêm đó, Bạc Nghiêm ngủ rất sâu, lần đầu tiên sau nhiều năm anh không gặp ác mộng. Anh không biết rằng, người con gái anh đang ôm trong lòng không hề ngủ. Cô lặng lẽ quan sát chiếc chìa khóa nhỏ nằm trên tủ đầu giường, lòng thầm nhủ: "Bạc Nghiêm, trò chơi của chúng ta chỉ mới bắt đầu."