MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 4: GIẤC MỘNG TRONG LỒNG KÍNH

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 4: GIẤC MỘNG TRONG LỒNG KÍNH

1,400 từ · ~7 phút đọc

Sáng hôm sau, sương mù trên đỉnh đồi vẫn chưa tan hẳn, bao phủ lấy căn biệt thự như một tòa lâu đài bị lãng quên trong truyện cổ tích kinh dị. Nhưng đối với Tô Nguyệt Dao, đây là buổi sáng đầu tiên sau một thời gian dài cô không bị đánh thức bởi sự thô bạo. Bạc Nghiêm đã giữ lời. Anh không rời đi sớm để đến tập đoàn mà ở lại, dùng bữa sáng cùng cô ngay tại chiếc bàn tròn kê sát ban công phòng ngủ.

Nguyệt Dao diện một chiếc váy lụa trắng dài qua gối, che đi chiếc vòng vàng lạnh lẽo nơi cổ chân, nhưng mỗi bước đi của cô vẫn phát ra tiếng kim loại va chạm rất khẽ, như một lời nhắc nhở về thân phận tù nhân của mình. Bạc Nghiêm ngồi đối diện, anh im lặng quan sát cô, ánh mắt mang theo vẻ thưởng thức một món đồ sứ quý giá vừa mới được thu phục.

"Ăn nhiều một chút, trông em xanh xao lắm." Bạc Nghiêm gắp một miếng gan ngỗng đặt vào đĩa của cô, giọng điệu mang theo sự sủng ái đầy độc đoán.

Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, vẻ bướng bỉnh thường ngày dường như đã bị sự dịu dàng giả tạo này che lấp. "Cảm ơn anh. Lát nữa... anh sẽ đưa em ra vườn chứ?"

Bạc Nghiêm đặt tách cà phê xuống, ánh mắt thâm trầm: "Anh đã cho tháo xích chân của em ra, nhưng bù lại, em phải đeo chiếc vòng cổ này."

Anh lấy ra một chiếc hộp nhung đen, bên trong là một dải ruy băng đen bằng da mềm, ở giữa đính một viên kim cương xanh thẫm. Nó trông như một món trang sức cao cấp, nhưng Nguyệt Dao biết rõ, bên trong viên kim cương đó là thiết bị định vị và cả một thiết bị sốc điện siêu nhỏ nếu cô ra khỏi phạm vi cho phép.

Cô không phản kháng, chủ động vén mái tóc dài để anh đeo vào. Ngón tay lạnh lẽo của Bạc Nghiêm chạm vào làn da cổ nhạy cảm của cô, khiến Nguyệt Dao khẽ rùng mình. Anh ghé sát tai cô, hơi thở nóng hổi: "Ngoan lắm. Chỉ cần em không có ý định chạy trốn, anh sẽ đối xử với em như một nữ hoàng."

Khu vườn của nhà họ Bạc rộng lớn và tràn ngập các loài hoa quý hiếm, nhưng bao quanh nó là bức tường cao ngất và dàn vệ sĩ mặc vest đen đứng gác cứ mỗi mười mét. Bạc Nghiêm nắm tay Nguyệt Dao đi dạo giữa những luống hoa hồng đỏ rực. Anh không rời mắt khỏi cô lấy một giây, sự điên cuồng độc chiếm đã ăn sâu vào máu thịt khiến anh không thể chấp nhận việc cô nằm ngoài tầm kiểm soát của mình dù chỉ là một centimet.

Đi được một lúc, Nguyệt Dao khẽ kêu lên một tiếng rồi ngồi thụp xuống: "Chân em... đau quá. Có lẽ vì vết thương cũ chưa lành."

Bạc Nghiêm lập tức cúi xuống, sự lo lắng thoáng qua trong đáy mắt. Anh bế bổng cô lên, không phải hướng về phòng ngủ mà hướng về phía nhà kính trồng lan ở góc vườn – nơi tách biệt và kín đáo nhất.

"Để anh xem nào."

Bên trong nhà kính, không khí nóng ẩm và nồng nặc mùi hương của các loài hoa lan nhiệt đới. Ánh nắng xuyên qua lớp kính mờ tạo nên một không gian huyền ảo, kích thích. Bạc Nghiêm đặt Nguyệt Dao lên một chiếc ghế dài lót đệm nhung. Anh quỳ xuống, tay tháo bỏ lớp váy lụa để lộ đôi chân trắng ngần đang run rẩy.

Nhưng khi nhìn thấy những vết hằn đỏ do vòng xích đêm qua để lại trên cổ chân cô, dục vọng trong lòng Bạc Nghiêm lại một lần nữa trỗi dậy một cách bệnh hoạn. Anh không kìm lòng được mà cúi xuống hôn lên vết thương đó, rồi dần dần di chuyển lên phía trên.

"Bạc Nghiêm... ở đây không tiện..." Nguyệt Dao khẽ đẩy vai anh, nhưng giọng nói lại mang theo chút nũng nịu đầy tính toán.

"Ở đâu cũng vậy, em là của anh."

Bạc Nghiêm thô bạo đẩy chiếc váy của cô lên tận ngực, để lộ vùng kín đáo đang dần trở nên ẩm ướt vì không khí nóng ẩm trong nhà kính. Anh không dùng tay, mà trực tiếp dùng miệng tấn công vào nơi nhạy cảm nhất của cô. Nguyệt Dao giật mình, đôi tay bám chặt vào những tán lá lan xung quanh, tiếng rên rỉ thoát ra giữa không gian tĩnh lặng.

Lưỡi của anh di chuyển đầy điêu luyện, vừa liếm láp vừa mút mát như muốn rút cạn mọi mật ngọt từ cô. Sự kích thích mới lạ giữa khung cảnh thiên nhiên nửa kín nửa hở khiến Nguyệt Dao không tự chủ được mà cong người đón nhận. Bạc Nghiêm ngước nhìn cô, đôi mắt anh rực cháy ngọn lửa chiếm hữu: "Nhìn anh này, Nguyệt Dao. Nhìn xem anh đang làm gì với cơ thể em."

Khi Nguyệt Dao đã hoàn toàn nhũn người, Bạc Nghiêm đứng dậy, nhanh chóng cởi bỏ lớp quần áo trên người. Anh bế cô lên, ép cô dựa lưng vào vách kính nóng hổi của nhà kính. Một tay anh nâng chân cô lên cao, tay kia giữ chặt eo, rồi bất ngờ đâm mạnh vào từ phía trước.

"A...!" Nguyệt Dao hét lên, tiếng vang dội lại từ vách kính.

Sự thâm nhập này cực kỳ sâu hoắm vì cô không có điểm tựa, toàn bộ trọng lượng cơ thể đều dồn lên nơi giao thoa của hai người. Bạc Nghiêm thúc mạnh, mỗi cú va chạm đều khiến vách kính rung lên bần bật. Tiếng bùn đất dưới chân, tiếng lá cây xào xạc và tiếng thịt va chạm bạch bạch tạo nên một khung cảnh cực kỳ dâm mỹ.

"Nói... em thích anh ở trong em thế này đúng không?" Anh gằn giọng, mồ hôi rơi nhễ nhại trên khuôn mặt tuấn tú vặn vẹo.

Nguyệt Dao bị anh va chạm đến mức không thở nổi, cô chỉ biết ôm chặt lấy cổ anh, để mặc cho anh đưa mình lên đỉnh cao của dục vọng. Anh không hề nhẹ nhàng, bàn tay to lớn bóp chặt mông cô đến mức để lại những dấu vân tay tím tái. Anh như muốn nghiền nát cô ngay tại chỗ, muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào trí nhớ của cô.

Trong lúc cao trào, Bạc Nghiêm xoay người cô lại, ép cô chống tay vào vách kính mờ ảo, từ phía sau hung hăng chiếm đoạt. Ở tư thế này, Nguyệt Dao có thể nhìn thấy bóng dáng mờ mờ của những người vệ sĩ bên ngoài qua lớp kính mờ. Sự sợ hãi bị phát hiện cộng với khoái cảm tàn khốc khiến cô đạt đến đỉnh điểm nhanh hơn bao giờ hết.

"Bạc Nghiêm... em không chịu nổi... dừng lại..." Cô nức nở, cả cơ thể co thắt kịch liệt.

Bạc Nghiêm gầm lên, anh không dừng lại mà còn bồi thêm hàng chục cú thúc chí mạng trước khi bắn toàn bộ tinh túy vào sâu trong cô. Anh ôm chặt lấy cô, cả hai cùng đổ gục xuống ghế đệm nhung, tiếng thở dốc nồng đậm mùi nhục dục.

Sau trận mây mưa điên cuồng, Bạc Nghiêm nằm đó, để Nguyệt Dao tựa vào lòng mình. Cô lặng lẽ đưa mắt nhìn ra ngoài bức tường cao kia, lòng thầm tính toán. Trong lúc Bạc Nghiêm mê đắm trong khoảnh khắc sau ân ái, cô đã kịp quan sát sơ đồ bố trí vệ sĩ và thời gian đổi ca của họ thông qua sự phản chiếu trên vách kính.

"Anh yêu em, Nguyệt Dao." Bạc Nghiêm thì thầm, nụ hôn của anh rơi trên trán cô dịu dàng một cách lạ lùng.

Nguyệt Dao khẽ nhắm mắt, môi nở một nụ cười nhạt: "Em biết mà."

Cô biết tình yêu của anh là vực sâu, là xiềng xích. Và để thoát khỏi cái "tình yêu" bệnh hoạn này, cô phải làm cho anh tin rằng cô đã hoàn toàn bị thuần hóa. Trò chơi tâm lý này, cô không được phép thua, vì cái giá phải trả chính là sự tự do cả đời.