MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 5: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 5: VŨ ĐIỆU TRÊN LƯỠI DAO

1,234 từ · ~7 phút đọc

Sự "ngoan ngoãn" của Tô Nguyệt Dao trong những ngày qua như một liều thuốc phiện liều cao, tưới mát tâm hồn khô cằn và vặn vẹo của Bạc Nghiêm. Anh bắt đầu đắm chìm trong ảo tưởng rằng mình đã thực sự bẻ gãy được đôi cánh của ánh trăng, khiến cô tự nguyện rơi xuống vực sâu của mình. Để tưởng thưởng cho sự phục tùng đó, Bạc Nghiêm quyết định đưa cô đến tham gia một buổi đấu giá từ thiện kín của giới thượng tầng – nơi mà anh muốn dõng dạc tuyên bố chủ quyền của mình với cả thế giới.

Nguyệt Dao ngồi trước bàn trang điểm, để mặc cho các chuyên gia làm tóc và trang điểm chăm sóc. Cô diện một chiếc đầm dạ hội màu đỏ rượu chát, thiết kế hở lưng táo bạo kéo dài xuống tận thắt lưng, tôn lên làn da trắng sứ không tỳ vết. Tuy nhiên, dưới lớp váy bồng bềnh ấy, chiếc vòng định vị nơi cổ chân vẫn luôn hiện hữu, và dải ruy băng đen trên cổ cô – thứ mà Bạc Nghiêm gọi là trang sức – đang thắt chặt lấy hơi thở của cô.

Bạc Nghiêm bước vào, anh vận bộ tuxedo đen tuyền, trông lịch lãm nhưng toát ra luồng sát khí khiến người khác không dám nhìn thẳng. Anh đứng sau lưng cô, đặt hai tay lên vai, nhìn vào đôi mắt cô qua gương.

"Đêm nay, đừng làm anh thất vọng. Chỉ cần một ánh mắt của em đặt sai chỗ, anh không dám hứa thằng nhóc đó có thể nhìn thấy mặt trời ngày mai không."

Nguyệt Dao mỉm cười, một nụ cười rực rỡ nhưng lạnh lẽo: "Em biết rồi, anh trai."

Buổi tiệc diễn ra tại một du thuyền hạng sang giữa lòng sông. Không khí xa hoa, tiếng nhạc cổ điển và mùi nước hoa đắt tiền bao trùm. Bạc Nghiêm luôn giữ tay ở eo Nguyệt Dao, một vị trí vừa mang tính bảo vệ, vừa mang tính kiểm soát tuyệt đối. Tuy nhiên, sự xuất hiện của một vị đối tác trẻ tuổi – người từng là đàn anh khóa trên của Nguyệt Dao – đã khiến không khí trở nên căng thẳng.

Lâm Thiếu tiến lại gần, cầm ly rượu vang mời Bạc Nghiêm nhưng ánh mắt lại vô tình dừng lại trên khuôn mặt Nguyệt Dao hơi lâu một chút. Chỉ bấy nhiêu đó là đủ để con quỷ trong lòng Bạc Nghiêm thức giấc. Anh không nói gì, nhưng bàn tay đang đặt trên eo cô siết chặt đến mức Nguyệt Dao cảm thấy xương sườn mình như muốn gãy vụn.

"Chúng ta đi nghỉ một lát." Bạc Nghiêm gằn giọng, kéo cô đi thẳng về phía khu vực phòng VIP của du thuyền.

Vừa bước vào phòng, anh thô bạo đẩy cô vào cửa, khóa chốt lại. Cơn ghen tuông điên cuồng khiến đôi mắt anh vấy đỏ.

"Em vẫn còn vương vấn nó sao? Ánh mắt đó là ý gì?"

"Tôi không có! Anh đừng có suy diễn lung tung!" Nguyệt Dao bướng bỉnh đáp trả, cơn giận cũng bắt đầu bùng phát.

Bạc Nghiêm không nghe bất cứ lời giải thích nào. Anh nhấc bổng cô lên, ném cô xuống chiếc ghế sofa da dài. Chiếc váy đắt tiền bị anh thô bạo vén lên, đôi chân dài trắng ngần của cô bị anh dạng rộng ra hai bên. Anh không tháo bỏ quần áo của mình, chỉ nhanh chóng giải phóng sự nóng rực đã căng cứng từ lúc ở sảnh tiệc.

Anh nắm lấy hai cổ tay cô, ép chặt xuống mặt sofa, rồi đột ngột đâm mạnh vào.

"A...!" Nguyệt Dao kêu lên, tiếng nhạc từ bên ngoài vọng vào càng làm tăng thêm sự kích thích tột độ.

Lần này, Bạc Nghiêm không hề có chút dịu dàng nào. Anh thúc mạnh và liên tục, mỗi cú va chạm đều mang theo sự giận dữ và độc chiếm tột cùng. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên khô khốc hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm của anh. Anh không cho cô thời gian để chuẩn bị, sự thâm nhập khô khốc ban đầu khiến cô đau đớn, nhưng ngay sau đó là cảm giác đầy đặn đến nghẹt thở chiếm lấy tâm trí.

"Nói! Em là của ai? Thằng đó có thể làm em như thế này không?" Bạc Nghiêm gầm lên, bàn tay to lớn bóp chặt lấy cổ cô, không phải để giết chết mà là để cô cảm nhận được sự tồn tại của anh rõ rệt hơn bao giờ hết.

Nguyệt Dao bị anh va chạm đến mức cơ thể run rẩy kịch liệt. Sự bướng bỉnh trong cô khiến cô không muốn khuất phục, nhưng khoái cảm từ sự cuồng bạo này lại khiến cô không thể tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào.

"Là... là của anh... Bạc Nghiêm... anh nhẹ một chút..."

Câu trả lời của cô như dầu vào lửa. Bạc Nghiêm nhấc cô dậy, bắt cô đứng xoay người về phía cửa sổ sát đất của du thuyền, nơi có thể nhìn thấy mặt sông lấp lánh và cả những bóng người đi lại thấp thoáng bên ngoài ban công. Anh từ phía sau hung hăng chiếm đoạt, ép cô phải nhìn thấy sự phản chiếu của chính mình trong gương.

"Nhìn đi! Nhìn xem em đang bị anh chơi đùa như thế nào."

Tư thế này khiến Nguyệt Dao cảm thấy mình hoàn toàn bị sỉ nhục nhưng cũng mang lại một sự kích thích chưa từng có. Sợi xích vàng nơi cổ chân va đập vào tấm kính cường lực phát ra tiếng vang lanh lảnh. Bạc Nghiêm nắm lấy tóc cô kéo ngược ra sau, ép cô phải đón nhận những cú thúc sâu nhất, mạnh nhất. Anh như muốn đâm xuyên qua người cô, muốn để lại dấu ấn không bao giờ phai nhạt trong tử cung cô.

Đỉnh điểm của sự điên cuồng là khi anh xoay người cô lại, đặt cô lên bệ cửa sổ. Hai chân cô quàng qua vai anh, một tư thế hoàn toàn phô bày và phục tùng. Bạc Nghiêm vừa di chuyển vừa dùng ngón tay thô ráp xoa nắn hạt mầm nhạy cảm của cô, khiến Nguyệt Dao đạt đến đỉnh điểm trong sự nức nở.

"Bạc Nghiêm... em chết mất... tha cho em..."

Anh gầm lên một tiếng đầy thỏa mãn, trút toàn bộ tinh túy nóng hổi vào tận sâu bên trong cô. Anh ôm chặt lấy cô, cả hai cùng đổ gục xuống sàn nhà trải thảm dày, tiếng thở dốc nồng đậm mùi nhục dục giữa không gian xa hoa nhưng đầy tội lỗi.

Sau trận mây mưa, Bạc Nghiêm lấy khăn tay lau sạch những vết tích trên người cô, rồi thản nhiên chỉnh đốn lại trang phục. Anh cúi xuống hôn lên trán cô, giọng nói đã trở lại vẻ bình thản đáng sợ: "Ngoan, sửa sang lại rồi chúng ta ra ngoài. Đừng để người ta thấy bộ dạng này của em."

Nguyệt Dao ngồi dậy, ánh mắt cô lướt qua chiếc chìa khóa dự phòng mà Bạc Nghiêm vô tình để lộ trong túi áo vest khi anh cởi đồ. Cô không nói gì, chỉ thầm ghi nhớ vị trí đó. Sự nhục nhã này, cô sẽ bắt anh phải trả giá sớm thôi.