MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 6: CON CHỐT TRÊN BÀN CỜ

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 6: CON CHỐT TRÊN BÀN CỜ

1,494 từ · ~8 phút đọc

Sau đêm tiệc trên du thuyền, Bạc Nghiêm dường như hoàn toàn chìm đắm trong ảo tưởng về một Tô Nguyệt Dao đã bị thuần phục. Sự phục tùng, những tiếng rên rỉ ngọt ngào và cả vẻ mặt cam chịu của cô là liều thuốc an thần cực mạnh cho tâm hồn vặn vẹo của anh. Anh bắt đầu nới lỏng sự kiểm soát một chút, không còn nhốt cô 24/24 trong phòng ngủ mà cho phép cô đi lại trong các khu vực sinh hoạt chung của biệt thự, miễn là luôn có sự giám sát của hệ thống camera dày đặc.

Nhưng Bạc Nghiêm không biết rằng, ánh trăng mà anh hằng tôn thờ đang âm thầm mài sắc những mảnh vỡ của lòng kiêu hãnh để đâm ngược lại anh.

Buổi chiều, Bạc Nghiêm có cuộc họp khẩn tại tập đoàn. Trước khi đi, anh vào phòng tìm Nguyệt Dao. Cô đang ngồi bên giá vẽ, tà váy trắng tinh khôi phủ trên mặt sàn, trông bình yên đến lạ lùng. Anh tiến lại từ phía sau, ôm chặt lấy eo cô, vùi mặt vào hõm cổ thơm ngát hương hoa nhài.

"Ngoan ngoãn ở nhà chờ anh. Tối nay anh sẽ có quà cho em."

Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, bàn tay nhỏ bé chạm vào mu bàn tay anh, nơi có những vết sẹo mờ do chính cô gây ra trong những đêm cuồng loạn. "Anh đi sớm về sớm. Em sẽ đợi anh dùng bữa tối."

Khi tiếng động cơ xe khuất dần sau cánh cổng, ánh mắt Nguyệt Dao lập tức trở nên sắc lạnh. Cô đứng dậy, bước về phía tủ quần áo của Bạc Nghiêm. Cô biết, trong ngăn kéo bí mật của chiếc tủ này, anh luôn để một bộ đàm dự phòng và danh sách lịch trực của đội vệ sĩ. Nhờ những lần "ân ái" cuồng nhiệt đến mê muội của Bạc Nghiêm, cô đã lừa được anh tiết lộ mật mã trong lúc anh đang ở đỉnh điểm của sự đê mê.

"Cạch." Ngăn kéo mở ra.

Bên trong không chỉ có những thứ cô cần, mà còn có một xấp ảnh. Nguyệt Dao run rẩy lật xem. Đó đều là ảnh chụp trộm cô ở mọi góc độ: khi cô ngủ, khi cô tắm, ngay cả khi cô đang khóc nức nở dưới thân anh. Sự biến thái của Bạc Nghiêm vượt xa những gì cô tưởng tượng. Anh không chỉ chiếm hữu cô, anh còn muốn đóng gói mọi khoảnh khắc của cô vào một cái lồng kính để ngắm nhìn.

Bất chợt, tiếng chuông điện thoại nội bộ vang lên khiến cô giật mình. Là vệ sĩ báo có người giao hàng đến gửi sách cho cô. Nguyệt Dao hít một hơi thật sâu, đây là cơ hội duy nhất. Người giao hàng đó chính là Lâm Thiếu – người đàn anh đã bí mật móc nối với cô qua những ám hiệu tại buổi tiệc.

Khoảng một tiếng sau, Bạc Nghiêm trở về sớm hơn dự định vì tâm trí anh không thể rời khỏi cô. Vừa bước vào sảnh chính, anh đã cảm thấy một sự tĩnh lặng bất thường. Anh lao nhanh lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ.

Nguyệt Dao không có ở đó.

Cơn điên cuồng lập tức bùng nổ trong mắt Bạc Nghiêm. Anh gầm lên, đập nát chiếc bình hoa pha lê đắt tiền bên cạnh. "Nguyệt Dao! Em dám!"

Nhưng khi anh định lao đi tìm cô thì cửa phòng tắm mở ra. Nguyệt Dao bước ra với một chiếc khăn tắm quấn hờ hững, làn da đỏ ửng vì hơi nước, trên tay cầm một chiếc ly chứa chất lỏng màu hồng nhạt.

"Anh về rồi à? Sao lại giận dữ thế?" Cô tiến lại gần, đặt ly nước lên bàn, rồi chủ động quấn lấy cổ anh. "Em chỉ đang tắm thôi mà. Uống chút nước trái cây cho hạ hỏa đi."

Bạc Nghiêm nhìn chằm chằm vào mắt cô, như muốn xuyên thấu qua lớp mặt nạ kia. Anh giật lấy ly nước, uống cạn trong một hơi, rồi thô bạo đẩy cô xuống chiếc thảm lông cừu dày giữa phòng.

"Em vừa đi đâu? Đừng tưởng anh không biết em đã gặp ai ở cổng!"

"Em chỉ lấy sách thôi mà, anh không tin thì cứ kiểm tra camera." Nguyệt Dao nức nở, vẻ mặt đầy uất ức.

Sự nghi ngờ của Bạc Nghiêm bị dập tắt bởi tác dụng của thứ "nước trái cây" kia. Nguyệt Dao đã bỏ vào đó một chút thuốc kích dục cực mạnh mà cô lấy được từ hiệu thuốc bí mật trong ngăn kéo của anh. Anh cảm thấy cơ thể mình nóng rực như lửa đốt, dục vọng chiếm hữu trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

Anh thô bạo xé toạc chiếc khăn tắm của cô. Nguyệt Dao không chống cự, cô nằm đó, đôi chân dài trắng ngần chủ động dạng rộng, quấn lấy thắt lưng anh. Sự chủ động này khiến Bạc Nghiêm hoàn toàn đánh mất lý trí.

Anh không kịp cởi bỏ sơ mi, chỉ nhanh chóng giải phóng sự nóng rực đã căng cứng đến mức đau đớn. Một cú đâm thấu tận cùng.

"Ưm...!" Nguyệt Dao cong người, cảm giác bị lấp đầy bởi sự thô bạo của anh vẫn khiến cô run rẩy.

Lần này, bối cảnh không còn là giường hay bàn đá, mà là mặt sàn cứng nhắc phủ thảm. Bạc Nghiêm như một con thú bị trúng độc, anh thúc mạnh và liên tục, mỗi cú va chạm đều như muốn đóng đinh cô xuống sàn nhà. Tiếng xích sắt nơi cổ chân va vào chân bàn trà phát ra tiếng động lanh lảnh, hòa cùng tiếng thở dốc nồng nặc mùi dục vọng.

Anh nắm lấy hai tay cô, ép chặt sang hai bên, cúi đầu cắn mạnh vào đầu nhũ hoa đang dựng đứng, mút mát đến mức nó sưng tấy lên. "Nguyệt Dao... em là của anh... dù em có chạy đến chân trời góc biển, anh cũng sẽ bắt em về, bẻ gãy chân em để em chỉ có thể bò dưới chân anh..."

Nguyệt Dao bị anh va chạm đến mức tầm nhìn nhòe đi, nhưng trong đầu cô lại cực kỳ tỉnh táo. Cô rên rỉ theo nhịp thúc của anh, đôi tay ve vuốt lưng anh, nhưng thực chất là đang lén lút rút chiếc chìa khóa vạn năng từ túi quần tây của anh trong lúc anh đang mê muội.

"A... anh trai... mạnh nữa lên..." Cô thì thầm vào tai anh những lời dâm mỹ nhất để phân tán sự chú ý.

Bạc Nghiêm gầm lên, anh lật người cô lại, ép cô chống tay xuống sàn theo tư thế bò trường. Từ phía sau, anh hung hăng chiếm đoạt. Mỗi cú thúc của anh đều khiến Nguyệt Dao bị đẩy về phía trước, trán cô chạm vào mặt sàn lạnh lẽo. Sự đối lập giữa cái lạnh của sàn nhà và cái nóng rực cháy từ nơi giao thoa tạo nên một sự kích thích tàn khốc.

Anh không cho cô nghỉ ngơi, liên tục thay đổi tư thế. Anh bế cô lên, ép cô tựa lưng vào tường, đôi chân quàng qua hông anh. Ở tư thế treo lơ lửng này, toàn bộ sức nặng của Nguyệt Dao đều đè nặng lên sự nam tính của Bạc Nghiêm. Anh thúc từ dưới lên, cực kỳ thâm sâu và mạnh bạo.

"Nói! Em thích bị anh làm thế này đúng không?"

"Thích... em thích lắm... Bạc Nghiêm... bắn vào trong em đi..."

Nguyệt Dao nức nở, nhưng sâu trong đôi mắt cô là một sự lạnh lẽo thấu xương. Cô đang dùng chính cơ thể mình để gây mê anh, để anh tin rằng cô đã hoàn toàn thuộc về anh.

Đỉnh điểm của sự điên loạn diễn ra sau hơn một giờ đồng hồ dày vò. Bạc Nghiêm trút toàn bộ tinh túy nóng hổi vào sâu trong cô, cả hai cùng đổ gục xuống sàn nhà. Anh ôm chặt lấy cô, hơi thở hổn hển, mồ hôi đầm đìa. Thuốc kích dục khiến anh kiệt sức nhanh hơn bình thường.

Sau khi Bạc Nghiêm thiếp đi vì mệt mỏi và tác dụng phụ của thuốc, Nguyệt Dao lặng lẽ ngồi dậy. Cô nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh – kẻ đã dùng danh nghĩa anh trai để giam cầm cô, dùng danh nghĩa tình yêu để chà đạp cô.

Bàn tay cô siết chặt chiếc chìa khóa vạn năng vừa lấy được.

"Bạc Nghiêm, đây là lần cuối cùng anh được chạm vào tôi."

Cô đứng dậy, mặc vào chiếc áo sơ mi của anh để che đi những vết bầm tím trên người, lặng lẽ bước về phía cửa sổ. Ngoài kia, ánh trăng đang bị mây đen che phủ, giống như cuộc đời cô vậy. Nhưng cô biết, chỉ cần vượt qua đêm nay, cô sẽ tìm thấy ánh sáng cho riêng mình.