MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 7: CHIẾC LỒNG MỞ KHÓA

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 7: CHIẾC LỒNG MỞ KHÓA

1,237 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm cuồng loạn trên mặt sàn, Bạc Nghiêm tỉnh dậy với một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Sự chủ động và những lời dâm mỹ của Tô Nguyệt Dao đêm qua như một loại ảo giác cực mạnh, khiến kẻ đa nghi như anh bắt đầu tin rằng mình đã thực sự thu phục được trái tim bướng bỉnh của ánh trăng. Anh nhìn sang bên cạnh, Nguyệt Dao vẫn đang ngủ say, mái tóc rối bời xõa trên gối, làn da trắng sứ chi chít những dấu vết hoan lạc do chính anh để lại.

Bạc Nghiêm cúi xuống, hôn nhẹ lên trán cô rồi lẳng lặng rời giường. Anh không hề hay biết rằng, ngay khi cánh cửa phòng tắm khép lại, đôi mắt của Nguyệt Dao lập tức mở ra, tỉnh táo và lạnh lẽo đến đáng sợ. Trong lòng bàn tay cô, chiếc chìa khóa vạn năng vẫn còn vương hơi ấm từ cơ thể anh – chiếc chìa khóa dẫn đến tự do.

Để kế hoạch đào thoát ở chương 30 diễn ra hoàn hảo, Nguyệt Dao biết mình cần nhiều hơn là một chiếc chìa khóa. Cô cần Bạc Nghiêm hoàn toàn buông lỏng cảnh giác, cần anh tin rằng cô không chỉ bị chinh phục về thể xác mà còn bị khuất phục về tinh thần. Cô bắt đầu thực hiện giai đoạn tiếp theo của kế hoạch: Giả vờ mắc chứng "Hội chứng Stockholm" – sự lệ thuộc điên cuồng vào kẻ giam cầm mình.

Buổi tối hôm đó, Bạc Nghiêm trở về biệt thự với một sợi dây chuyền kim cương lấp lánh trên tay – món quà trừng phạt cho sự "ngoan ngoãn" của cô. Nhưng khi bước vào phòng, anh không thấy Nguyệt Dao ngồi vẽ hay đọc sách như mọi khi. Cô đang cuộn tròn trong góc tối của tủ quần áo, cả cơ thể run rẩy, đôi mắt trống rỗng.

"Nguyệt Dao! Em sao vậy?" Bạc Nghiêm lao đến, vẻ mặt lo lắng tột độ.

Nguyệt Dao thấy anh liền nhào vào lòng, ôm chặt lấy cổ anh như thể anh là chiếc phao cứu sinh duy nhất giữa biển khơi. "Đừng bỏ em... Bạc Nghiêm, ngoài kia đáng sợ quá. Em vừa nhìn thấy một con chim bị diều hâu tha đi... Em sợ em cũng sẽ bị bắt đi khỏi anh..."

Lồng ngực Bạc Nghiêm chấn động mạnh. Đây chính là thứ anh hằng khao khát: sự phụ thuộc tuyệt đối. Anh bế cô lên giường, vỗ về như dỗ dành một đứa trẻ: "Ngoan, không ai bắt em đi được. Anh là chủ nhân của em, anh sẽ bảo vệ em."

"Thật không?" Nguyệt Dao ngước đôi mắt đẫm lệ nhìn anh, rồi chủ động kéo tay anh đặt lên ngực mình. "Vậy thì... hãy đóng dấu lên người em đi. Khiến em không thể rời xa anh được nữa."

Sự khiêu khích này vượt quá giới hạn chịu đựng của một kẻ điên. Bạc Nghiêm gầm nhẹ, anh thô bạo xé toạc chiếc váy lụa mỏng manh, áp chế cô xuống lớp đệm nhung mềm mại.

Lần này, không gian không còn là sàn nhà lạnh lẽo mà là chiếc giường lớn – nơi chứng kiến mọi tội lỗi của họ. Bạc Nghiêm lấy ra một dải lụa đỏ, thắt chặt hai cổ tay cô vào thành giường phía trên đầu, nhưng không phải để trừng phạt, mà là để thỏa mãn sự khao khát chiếm hữu đang bùng cháy.

Anh cúi xuống, không hôn lên môi mà bắt đầu từ đôi chân trắng ngần. Anh liếm láp từng ngón chân, rồi di chuyển dần lên đùi trong, nơi làn da mỏng manh nhất. Nguyệt Dao cong người, tiếng rên rỉ thoát ra đầy mời gọi: "Anh... nhanh lên... em muốn cảm nhận anh..."

Bạc Nghiêm không vội vàng đâm vào. Anh muốn tra tấn cô bằng dục vọng. Anh dùng hàm răng sắc bén cắn nhẹ vào bắp đùi cô, để lại những dấu răng rỉ máu rồi lập tức liếm đi vị mặn chát ấy. Sự nam tính của anh nóng rực, cứng nhắc như một thanh sắt nung, cọ xát liên tục vào vùng kín đáo đang tràn đầy xuân thủy của cô.

"Nói, em là của ai?"

"Là của anh... chỉ của mình Bạc Nghiêm thôi..." Nguyệt Dao nức nở, đôi chân quấn chặt lấy thắt lưng anh, chủ động đưa đẩy để tìm kiếm sự lấp đầy.

Bạc Nghiêm bất ngờ nhấc hông cô lên cao, kê một chiếc gối dày phía dưới để tạo thành một góc độ thâm nhập sâu nhất. Anh đâm mạnh vào, một cú lút tận gốc khiến Nguyệt Dao trợn tròn mắt, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Tiếng thịt va chạm bạch bạch nồng đậm và dồn dập vang vọng khắp căn phòng. Lần này, bối cảnh cực kỳ kích thích khi Bạc Nghiêm lấy ra một chiếc gương lớn, đặt ngay đối diện giường.

"Nhìn đi, Nguyệt Dao! Nhìn xem em đang đắm say trong sự tàn bạo của anh như thế nào!"

Nguyệt Dao nhìn vào gương, thấy mình đang bị anh thúc mạnh đến mức cả cơ thể rung chuyển theo từng nhịp va chạm. Gương mặt cô đỏ ửng vì dục vọng, đôi mắt mơ màng, trông giống như một đóa hoa đang bị bão tố vùi dập nhưng lại nở rộ rực rỡ nhất. Sự đối lập giữa vẻ thanh thuần của cô và sự cuồng bạo của Bạc Nghiêm tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ tột cùng.

Anh tăng tốc, mỗi cú thúc đều mang theo sự điên cuồng của kẻ muốn chiếm trọn linh hồn đối phương. Bạc Nghiêm nắm lấy hai bầu ngực của cô, bóp mạnh đến mức chúng biến dạng giữa những ngón tay anh. Anh cúi xuống, ngậm lấy nụ hoa đang dựng đứng, vừa mút vừa kéo mạnh như muốn rứt lìa nó ra khỏi cơ thể cô.

"Ưm... Bạc Nghiêm... sâu quá... anh làm em chết mất..."

Nguyệt Dao đạt đỉnh điểm trong sự run rẩy kịch liệt. Cô cảm nhận được từng luồng nóng hổi của anh đang trút vào sâu trong tử cung mình, lấp đầy mọi khoảng trống. Bạc Nghiêm không rút ra ngay, anh vẫn giữ nguyên tư thế đó, ép chặt cô vào đệm, hơi thở hổn hển phả vào tai cô.

"Em sẽ không bao giờ chạy thoát được đâu, Nguyệt Dao. Ngay cả khi em chết, linh hồn em cũng phải bị anh giam cầm."

Sau trận mây mưa, Nguyệt Dao nằm lả trong lòng anh, hơi thở dần ổn định. Cô khẽ thầm thì: "Bạc Nghiêm, em muốn được giúp anh quản lý thư viện trong biệt thự. Em muốn được làm gì đó có ích cho anh."

Bạc Nghiêm đang trong cơn đê mê sau hoan lạc, lại nghe thấy lời đề nghị đầy tính "lệ thuộc" của cô, anh liền đồng ý mà không chút nghi ngờ. Anh không biết rằng, thư viện chính là nơi có lối thoát hiểm bí mật thông ra phía sau đồi – một thông tin mà cô đã tình cờ nghe được từ đám thợ sửa chữa vào năm ngoái.

Nguyệt Dao khẽ mỉm cười, nụ cười ngọt ngào như mật nhưng chứa đầy kịch độc. Chiếc lồng vàng đã mở khóa, và cô đang từng bước, từng bước đi ra ngoài mà kẻ canh giữ vẫn tưởng rằng cô đang tiến sâu hơn vào vòng tay hắn.