Thư viện của biệt thự họ Bạc là một không gian mang đậm phong cách kiến trúc Gothic, với những kệ sách bằng gỗ mun cao chạm trần và mùi hương của da thuộc lẫn giấy cũ. Đây là nơi tĩnh lặng nhất, cũng là nơi Bạc Nghiêm dành phần lớn thời gian để xử lý những phi vụ làm ăn tối tăm của tập đoàn. Kể từ khi được phép vào đây giúp anh sắp xếp tài liệu, Tô Nguyệt Dao đã biến nơi này thành "căn cứ" bí mật để chuẩn bị cho cuộc đào thoát.
Bạc Nghiêm ngồi sau bàn làm việc bằng đá vỏ ốc đen, đôi mắt sắc lạnh lướt qua các báo cáo tài chính. Tuy nhiên, sự chú ý của anh không nằm ở những con số hàng tỷ tệ, mà là ở bóng dáng nhỏ bé đang đứng trên thang gỗ cao ở góc thư viện. Nguyệt Dao diện một chiếc váy sơ mi lụa trắng dài, nhưng phần tà váy xẻ cao mỗi khi cô di chuyển lại để lộ đôi chân thon dài với chiếc vòng vàng lấp lánh nơi cổ chân.
"Dao Dao, lại đây."
Giọng anh trầm thấp vang lên giữa không gian tĩnh mịch. Nguyệt Dao khựng lại, cô đang lén lút tìm kiếm bản đồ kiến trúc bí mật đằng sau những cuốn sách lịch sử cổ. Cô hít một hơi thật sâu, lấy lại vẻ mặt dịu dàng và từ từ bước xuống thang.
"Anh cần em giúp gì sao?" Cô tiến lại gần, đặt tay lên vai anh.
Bạc Nghiêm không nói một lời, anh bất ngờ kéo cô vào lòng, bắt cô ngồi trên đùi mình. Ánh mắt anh lúc này không còn vẻ bình tĩnh của một doanh nhân, mà là sự điên cuồng của một kẻ tâm thần đang phát bệnh. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít lấy hít để mùi hương hoa nhài trộn lẫn với mùi mực giấy – một sự kết hợp khiến anh hưng phấn tột độ.
"Anh đã nói là em có thể giúp anh, nhưng đừng bao giờ để anh thấy em đứng quá xa tầm tay của anh."
Bàn tay to lớn của anh luồn vào dưới tà váy lụa, thô bạo mơn trớn cặp đùi mịn màng. Nguyệt Dao cảm thấy hơi thở của anh bắt đầu dồn dập, cô biết mình không thể tránh khỏi một trận "giày vò" mới. Cô chủ động vòng tay qua cổ anh, nũng nịu: "Em chỉ muốn tìm vài cuốn sách hay để đọc cho anh nghe thôi mà..."
Bạc Nghiêm gầm nhẹ một tiếng, anh thô bạo gạt phăng mọi tài liệu, máy tính trên bàn làm việc xuống đất. Tiếng đồ vật rơi vỡ tan tành không làm anh bận tâm. Anh nhấc bổng Nguyệt Dao lên, đặt cô nằm trên mặt bàn đá lạnh buốt.
Ánh sáng từ chiếc đèn chụp màu xanh lục hắt lên làn da trắng ngần của cô, tạo nên một cảnh tượng dâm mỹ đến nghẹt thở. Bạc Nghiêm không tháo bỏ sơ mi, anh chỉ thô bạo xé toạc dãy cúc áo của Nguyệt Dao, để lộ bầu ngực phập phồng vì sợ hãi lẫn kích thích.
Anh cúi xuống, không phải để hôn, mà là để cắn. Anh cắn mạnh vào nụ hoa đang dựng đứng của cô, mút mát như muốn rút cạn sinh mệnh của ánh trăng này. Nguyệt Dao nức nở, đôi tay bám chặt vào mép bàn đá: "Đừng... Bạc Nghiêm... ở đây... người làm sẽ nghe thấy..."
"Nghe thấy thì sao?" Anh cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng. "Họ phải biết em là của ai."
Bạc Nghiêm nhanh chóng giải phóng sự nóng rực của mình. Anh không cần dạo đầu dài dòng, sự ẩm ướt của Nguyệt Dao do những ngày bị anh "thuần hóa" đã đủ để anh có thể xâm nhập một cách thô bạo. Anh nắm lấy hai chân cô, đẩy cao lên tận ngực, tạo thành một góc độ hoàn toàn phô bày.
Một cú đâm lút tận gốc.
"A...!" Nguyệt Dao hét lên, tiếng vang dội lại từ những bức tường phủ đầy sách.
Mặt bàn đá lạnh ngắt đối lập hoàn toàn với sự nóng rực như lửa đốt nơi hai người giao thoa. Bạc Nghiêm thúc mạnh và dồn dập, mỗi cú va chạm đều khiến bàn làm việc rung chuyển bần bật. Tiếng xích sắt nơi cổ chân va vào mặt đá phát ra những âm thanh lanh lảnh, sắc lạnh.
Lần này, Bạc Nghiêm lấy ra một dải băng keo đen từ ngăn kéo. Anh thản nhiên dán chặt miệng Nguyệt Dao lại, không cho cô phát ra tiếng kêu.
"Rên rỉ nhỏ thôi, anh muốn nhìn em chịu đựng trong im lặng."
Sự tước đoạt tiếng nói khiến mọi giác quan của Nguyệt Dao trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Cô bị anh va chạm đến mức tầm nhìn nhòe đi, chỉ có thể cảm nhận được sự thâm nhập mạnh mẽ, sâu hoắm của anh. Bạc Nghiêm nắm lấy mái tóc cô, kéo ngược ra phía sau, ép cô phải nhìn vào đống tài liệu hỗn độn dưới sàn – nơi có những sơ đồ mà cô vừa định lấy trộm.
Nỗi sợ hãi bị phát hiện cộng với sự kích thích thể xác tột độ khiến Nguyệt Dao đạt đến đỉnh điểm trong sự nức nở nghẹn ngào sau lớp băng keo. Cơ thể cô co thắt kịch liệt, bao bọc lấy sự nam tính của Bạc Nghiêm một cách chặt chẽ.
Bạc Nghiêm không dừng lại. Anh nhấc cô dậy, ép cô quay lưng lại, chống tay lên mặt bàn trong tư thế phục tùng tuyệt đối. Từ phía sau, anh hung hăng xâm chiếm. Mỗi lần anh thúc tới, người Nguyệt Dao lại bị đẩy về phía trước, bầu ngực cô cọ xát vào mặt đá lạnh buốt.
"Nguyệt Dao... nhìn em đi... nhìn xem em đang bị anh chơi đùa như một con búp bê trên bàn làm việc này..."
Anh nắm lấy eo cô, những ngón tay siết chặt đến mức để lại những vết hằn tím tái. Anh như một kẻ điên đang cố gắng viết tên mình lên cơ thể cô bằng những dấu vết nhục dục. Sự cuồng bạo của anh không hề thuyên giảm, thậm chí càng lúc càng trở nên mãnh liệt hơn.
Đỉnh điểm là khi Bạc Nghiêm bế xốc cô lên, ép cô dựa lưng vào những kệ sách gỗ cao vút. Một chân cô quàng qua hông anh, chân còn lại bị anh giữ chặt trên vai. Ở tư thế treo lơ lửng này, sự nam tính của anh đâm vào sâu nhất có thể, chạm đến tử cung khiến Nguyệt Dao run bắn lên từng đợt.
Tiếng sách rơi lạch cạch xuống sàn, mùi của giấy cũ quyện với mùi nhục dục nồng đậm tạo nên một bối cảnh cực kỳ kích thích và bệnh hoạn. Bạc Nghiêm gầm lên, trút toàn bộ tinh túy vào sâu trong cô, bắn ra những dòng nóng hổi lấp đầy mọi khoảng trống.
Sau trận mây mưa, anh tháo băng keo trên miệng cô, nhìn đôi môi sưng đỏ của cô với vẻ hối lỗi giả tạo.
"Ngoan, đừng giận anh. Anh chỉ là quá yêu em thôi."
Nguyệt Dao không nói gì, cô chỉ im lặng mặc lại quần áo. Trong lúc Bạc Nghiêm đang say sưa trong dư vị sau hoan lạc, cô đã kịp giấu một mảnh giấy nhỏ – góc của bản đồ kiến trúc mà cô vừa xé được trong lúc "hành sự" – vào trong lớp lót của chiếc vòng cổ ruy băng đen.