Ánh trăng non nhợt nhạt hắt qua khung cửa sổ thư viện, đổ bóng dài lên những kệ sách gỗ mun. Sau màn hoan lạc cuồng bạo trên bàn làm việc, Bạc Nghiêm đã thiếp đi một lúc ngay trên chiếc sofa da thuộc rộng lớn, tay vẫn còn siết chặt lấy vòng eo nhỏ nhắn của Tô Nguyệt Dao như thể sợ rằng chỉ cần lơi lỏng một giây, cô sẽ tan biến thành làn khói.
Nguyệt Dao nằm trong lòng anh, hơi thở đều đặn giả tạo, nhưng đôi mắt cô lại rực sáng sự tỉnh táo. Mảnh giấy nhỏ – góc bản đồ thoát hiểm cô vừa trộm được – đang nằm im lìm trong lớp lót bí mật của chiếc vòng cổ ruy băng đen. Cô biết, để thực hiện được mục tiêu ở chương 30, cô không chỉ cần bản đồ. Cô cần "bẻ gãy" sự kiểm soát lý trí cuối cùng của Bạc Nghiêm.
Cô cần anh tin rằng, nếu anh ép cô quá mức, cô sẽ chết. Và cái chết của cô là thứ duy nhất mà kẻ điên này không thể khống chế.
Sáng hôm sau, Bạc Nghiêm thức dậy trong một tâm trạng tốt đến lạ lùng. Anh nhìn thấy Nguyệt Dao đang ngồi bên bàn trang điểm, tỉ mỉ chải chuốt mái tóc dài. Anh tiến lại gần, đặt một nụ hôn lên vai cô, nhưng ngay lập tức khựng lại.
Trên cổ tay trắng ngần của Nguyệt Dao là một vết cắt nông, máu đã khô lại nhưng vẫn đỏ đến nhói mắt. Cạnh đó là một mảnh mảnh sứa pha lê vỡ.
"Em làm cái gì đây?" Bạc Nghiêm gầm lên, bàn tay anh run rẩy tóm lấy cổ tay cô. Cơn điên cuồng độc chiếm bị sự sợ hãi mất mát lấn át, tạo nên một hỗn hợp tâm lý vặn vẹo.
Nguyệt Dao không khóc, cô nhìn anh bằng ánh mắt trống rỗng, vô hồn: "Em thấy mệt lắm, Bạc Nghiêm. Anh nói yêu em, nhưng anh lại xích chân em. Anh nói em là nữ hoàng, nhưng anh lại đối xử với em như một nô lệ tình dục. Nếu không thể tự do sống, em thà tự do chết."
"Câm mồm! Anh cấm em nói đến từ chết!" Bạc Nghiêm đập nát chiếc gương trang điểm trước mặt. Những mảnh kính vỡ bắn tung tóe, găm vào mu bàn tay anh, máu tươi chảy ròng ròng nhưng anh không hề hay biết.
Anh bế bổng cô lên, ném xuống chiếc giường ga trắng tinh khôi. Cơn giận và nỗi sợ khiến dục vọng trong anh biến chất thành một loại bạo lực dâm mỹ. Anh thô bạo xé nát chiếc váy ngủ mỏng manh, để mặc cô trần trụi dưới ánh nắng rực rỡ của buổi sớm.
"Em muốn chết để thoát khỏi anh sao? Được, vậy thì anh sẽ khiến em không còn sức lực để nghĩ đến cái chết nữa!"
Bạc Nghiêm lấy ra một sợi dây thừng bằng lụa đỏ mềm mại – thứ mà anh đã chuẩn bị từ lâu cho những trò chơi bệnh hoạn của mình. Anh trói hai chân cô dạng rộng ra hai bên cột giường, tư thế hoàn toàn phô bày và nhục nhã. Anh không dừng lại ở đó, anh dùng thêm một sợi dây khác quấn quanh ngực cô, ép hai gò bồng đảo trắng ngần nhô cao, nụ hoa bị siết chặt đến mức chuyển sang màu tím thẫm.
Anh không dùng sự nam tính của mình ngay lập tức. Bạc Nghiêm lấy ra một viên đá lạnh từ xô ướp rượu vang đặt cạnh giường. Anh chậm rãi lướt viên đá dọc từ cổ, qua khe ngực, rồi dừng lại ở vùng nhạy cảm đang run rẩy của cô. Sự đối lập giữa cái lạnh buốt của đá và hơi ấm cơ thể khiến Nguyệt Dao co rít lại, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra.
"Nói đi! Em còn muốn chết không?" Bạc Nghiêm khàn giọng hỏi, ngón tay anh thô bạo thọc sâu vào bên trong cô cùng với viên đá lạnh.
Nguyệt Dao nức nở, cơ thể cô bị kích thích đến mức cực hạn bởi sự hành hạ tinh vi này. "Bạc Nghiêm... đau... lạnh... xin anh..."
Anh cười lạnh, ném viên đá đi và thay thế bằng sự nóng rực của chính mình. Anh đâm mạnh vào, một cú thúc chí mạng khiến cả chiếc giường gỗ nặng nề cũng phải xê dịch. Khác với những lần trước, lần này Bạc Nghiêm di chuyển với một nhịp độ cực kỳ chậm rãi nhưng sâu hoắm. Mỗi lần rút ra đều gần như rời khỏi hoàn toàn, rồi lại đột ngột thúc mạnh vào tận cùng tử cung.
Sự tra tấn về cảm giác này khiến Nguyệt Dao điên đảo. Anh nắm lấy cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ ngầu của mình: "Nhìn cho rõ kẻ đang chiếm hữu em là ai! Em chết rồi thì ai sẽ làm em sướng thế này? Ai sẽ yêu em đến mức phát điên như anh?"
Anh bất ngờ xoay người cô lại, dù chân cô vẫn đang bị trói vào cột giường. Tư thế này khiến cô bị gập người lại một cách đau đớn, mông cao lên phía sau. Bạc Nghiêm hung hăng thâm nhập từ phía sau, mỗi cú thúc của anh đều khiến sợi dây thừng lụa đỏ thắt chặt thêm vào da thịt cô, để lại những vệt hằn đỏ chói trên làn da trắng sứ.
Tiếng thịt va chạm bạch bạch vang lên nồng nặc, trộn lẫn với tiếng nức nở vang dội khắp căn phòng. Bạc Nghiêm như một con thú bị thương, anh vừa làm cô vừa cắn mạnh vào vai, vào lưng cô, như muốn để lại dấu ấn của mình trên mọi tấc da thịt.
"Anh... anh trai... em không dám nữa... tha cho em..." Nguyệt Dao cuối cùng cũng phải hạ mình cầu xin. Đây chính là biểu hiện của "vết nứt" mà cô muốn tạo ra – sự khuất phục giả tạo dưới sự bạo hành tàn khốc nhất.
Bạc Nghiêm gầm lên, anh nhấc bổng cô dậy dù dây thừng vẫn chưa tháo, ép cô quỳ trên đệm trong khi anh vẫn đang ở bên trong cô. Anh thúc mạnh hàng chục cú liên tiếp, tốc độ nhanh đến mức Nguyệt Dao cảm thấy mình như bị nghiền nát thành từng mảnh. Khoái cảm tàn bạo ập đến như sóng thần, khiến cô đạt đỉnh trong sự co giật kịch liệt.
Bạc Nghiêm bắn toàn bộ tinh túy vào sâu trong cô, dòng chảy nóng hổi lấp đầy mọi ngõ ngách. Anh đổ gục xuống lưng cô, hơi thở nồng nặc mùi dục vọng và sự chiếm hữu điên cuồng.
Sau trận mây mưa, Bạc Nghiêm tự tay cắt bỏ những sợi dây thừng lụa đỏ. Anh ôm cô vào lòng, ánh mắt tràn đầy sự hối lỗi và đau đớn: "Đừng bao giờ làm thế nữa, Nguyệt Dao. Anh sẽ cho em tất cả, trừ tự do. Anh sẽ cho em tham gia vào các bữa tiệc, cho em đi mua sắm, miễn là có anh đi cùng. Chỉ cần em đừng rời bỏ anh."
Nguyệt Dao vùi mặt vào ngực anh, che đi nụ cười đắc thắng. Vết nứt trên mặt kính đã xuất hiện. Sự sợ hãi mất mát của Bạc Nghiêm đã chiến thắng sự đa nghi của anh. Anh đã bắt đầu nhượng bộ.
"Em hứa... em sẽ không làm vậy nữa." Cô thầm thì, nhưng trong đầu cô đang đếm ngược.