MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Đừng Tới GầnChương 10: MÀN KỊCH

Anh Trai Đừng Tới Gần

Chương 10: MÀN KỊCH

1,171 từ · ~6 phút đọc

Sáng hôm sau, Bạc Nghiêm giữ đúng lời hứa. Sau sự kiện "vết cắt trên cổ tay" giả tạo của Nguyệt Dao, anh rơi vào một trạng thái tâm lý mâu thuẫn cực độ: vừa muốn giam cầm cô chặt hơn, vừa sợ hãi nếu ép quá mức cô sẽ thực sự tự kết liễu. Để xoa dịu "ánh trăng" đang dần héo mòn, anh quyết định đưa cô đến trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố – một tòa tháp kính tráng lệ thuộc quyền sở hữu của tập đoàn họ Bạc.

Nguyệt Dao chọn một bộ váy lụa đen ôm sát, cổ cao che đi những dấu hôn bầm tím và chiếc ruy băng định vị. Cô trang điểm đậm hơn thường ngày, che giấu vẻ nhợt nhạt bằng lớp son đỏ thẫm đầy khiêu khích. Bạc Nghiêm đi bên cạnh, bàn tay luôn siết chặt lấy eo cô, trong khi bốn vệ sĩ cao lớn theo sát phía sau với khoảng cách năm mét.

"Nếu em thích thứ gì, cứ việc lấy. Toàn bộ tầng này đã được dọn trống để phục vụ em." Bạc Nghiêm thì thầm, giọng nói mang theo sự dung túng của một vị vua dành cho món đồ chơi quý giá nhất.

Nguyệt Dao mỉm cười nũng nịu, cô kéo anh vào một cửa hàng nội y cao cấp. Đây chính là bối cảnh mà cô đã tính toán kỹ lưỡng. Trong khi giả vờ chọn đồ, cô khéo léo ra hiệu cho một người phụ nữ lạ mặt – thực chất là người của Lâm Thiếu cài cắm vào – đang giả vờ làm nhân viên dọn dẹp. Một mảnh giấy nhỏ được trao đổi chớp nhoáng khi Nguyệt Dao đánh rơi chiếc khăn lụa.

Tuy nhiên, sự đa nghi bẩm sinh của Bạc Nghiêm không dễ bị đánh lừa. Anh nhận thấy sự xao nhãng của cô. Không nói một lời, anh kéo mạnh cô vào phòng thay đồ VIP rộng lớn, khóa trái cửa lại trước sự ngỡ ngàng của đám vệ sĩ bên ngoài.

"Em vừa đưa cái gì cho người đàn bà đó?" Bạc Nghiêm gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu vấy lên tia sát khí.

"Em không đưa gì cả! Anh lại lên cơn điên rồi sao?" Nguyệt Dao bướng bỉnh quát lại, cô biết lúc này càng tỏ ra sợ hãi càng dễ bị lộ.

Bạc Nghiêm không tranh cãi, anh thô bạo đẩy cô xuống chiếc ghế sofa nhung đỏ rực giữa phòng thay đồ. Ánh đèn neon chói lòa hắt xuống những tấm gương lớn bao quanh, tạo nên một không gian phản chiếu đa chiều đầy nhục dục. Anh xé toạc lớp lụa mỏng manh của chiếc váy đen, để lộ cơ thể trắng ngần của Nguyệt Dao đang run rẩy dưới cái lạnh của điều hòa.

"Nếu anh tìm thấy bất cứ thứ gì, anh sẽ giết thằng Lâm đó ngay lập tức!"

Anh không thèm kiểm tra bằng tay, mà dùng chính sự nam tính nóng rực của mình để "khám xét" cô. Bạc Nghiêm thô bạo banh rộng hai chân cô, ép chúng quàng qua vai anh khi anh vẫn đang mặc nguyên bộ âu phục lịch lãm. Sự đối lập giữa bộ đồ tuxedo đen sang trọng và sự trần trụi của Nguyệt Dao trong gương tạo nên một khung cảnh cực kỳ kích thích.

Anh đâm mạnh vào mà không hề có sự dạo đầu, một cú thúc đầy giận dữ và trừng phạt.

"A...!" Nguyệt Dao hét lên, tiếng vang dội lại từ những tấm gương bốn phía.

Lần này, Bạc Nghiêm không dùng tư thế nằm thông thường. Anh bắt cô đứng dậy, ép mặt cô sát vào tấm gương lớn. Anh từ phía sau hung hăng chiếm đoạt, đôi bàn tay to lớn bóp chặt bầu ngực cô, khiến chúng biến dạng dưới áp lực kinh người.

"Nhìn đi! Nhìn vào gương xem em đang bị anh làm đến mức nào! Nói cho anh biết, em giấu cái gì ở bên trong?"

Nguyệt Dao nức nở, trán dựa vào mặt gương lạnh buốt, trong khi nơi giao thoa lại nóng như lửa đốt. Anh thúc mạnh đến mức mỗi lần va chạm, người cô lại đập vào gương phát ra những tiếng "kình kình" khô khốc. Sự kích thích từ việc nhìn thấy chính mình bị xâm hại trong gương khiến Nguyệt Dao đạt đến đỉnh điểm trong sự nhục nhã tột cùng.

"Không... không có gì... Bạc Nghiêm... anh nhẹ lại... em chết mất..."

Bạc Nghiêm không dừng lại, anh nhấc bổng cô lên, ép cô tựa lưng vào tường. Một chân cô bị anh gác lên bệ trang điểm, chân kia quấn lấy hông anh. Anh thúc từ dưới lên với nhịp độ điên cuồng, mỗi cú thúc đều chạm đến tận cùng tử cung, như muốn dùng sự nam tính của mình để dò xét xem cô có giấu giếm điều gì trong lòng hay không.

Tiếng thở dốc của anh và tiếng khóc nghẹn ngào của cô hòa quyện vào không gian chật hẹp của phòng thay đồ. Mùi nước hoa đắt tiền trộn lẫn với mùi nhục dục nồng đậm. Bạc Nghiêm nắm lấy mái tóc cô, kéo ngược ra sau, ép cô phải nhìn vào trần nhà dát vàng.

"Em là của anh... cả đời này em chỉ có thể thuộc về một mình anh..."

Đỉnh điểm của sự cuồng loạn là khi Bạc Nghiêm xoay người cô lại trên ghế sofa, bắt cô ngồi trên người mình theo tư thế cưỡi ngựa. Anh nắm lấy eo cô, ép cô tự nhún nhảy trên sự nóng rực của anh. Nguyệt Dao bị anh điều khiển như một con rối, mỗi lần hạ xuống đều sâu đến mức khiến cô run bắn cả người.

Trong cơn mê loạn, cô đã khéo léo dùng tà váy rách để che đi mảnh giấy vừa nhận được, nhét nó vào khe hở nhỏ của chiếc ghế sofa nhung trước khi Bạc Nghiêm kịp nhận ra.

"Anh... anh trai... em yêu anh... đừng nghi ngờ em nữa..."

Câu nói ngọt ngào phát ra giữa những tiếng rên rỉ đứt quãng đã đánh gục lý trí cuối cùng của Bạc Nghiêm. Anh gầm lên, trút toàn bộ dòng chảy nóng hổi vào sâu bên trong cô, bắn ra những tia tinh túy đầy rẫy sự độc chiếm. Cả hai cùng đổ gục trên ghế sofa, mồ hôi đầm đìa, hơi thở nồng nặc mùi hoan lạc tàn bạo.

Sau trận mây mưa, Bạc Nghiêm mặc lại quần áo cho cô với vẻ hối lỗi thường thấy. Anh không tìm thấy gì trên người cô, sự nghi ngờ dần bị thay thế bằng sự tự trách.

"Ngoan, anh xin lỗi. Tại anh quá sợ mất em."

Nguyệt Dao tựa đầu vào ngực anh, đôi mắt nhìn vào tấm gương lớn đối diện. Cô đã thành công. Mảnh giấy đã được cất giấu an toàn, và quan trọng hơn, cô đã khiến Bạc Nghiêm tin rằng dù anh có hành hạ cô đến đâu, cô vẫn sẽ nói yêu anh.