Thành phố S hôm nay đón một trận mưa rào bất chợt. Những hạt mưa nặng trĩu đập vào cửa kính của chiếc xe Rolls-Royce đen bóng đang đỗ trước cổng biệt thự Cố gia. Bên trong xe, Lam Tuyết Y ngồi lặng yên, đôi mắt cô phản chiếu ánh đèn đường mờ ảo.
Năm năm rồi. Năm năm kể từ ngày chiếc xe của cô lao xuống vực thẳm trong một đêm mưa tương tự. Ngày đó, cô là Cố Niên – đứa con gái nuôi tội nghiệp, là cái bóng của thiên kim giả Cố Diệp Anh, và là "vật sở hữu" bí mật trong bóng tối của Cố Đình Kiêu. Người ta nói cô đã chết, xác bị dòng nước cuốn trôi không chút dấu vết. Nhưng thực tế, cô đã được cứu sống, được đưa ra nước ngoài, trải qua hàng chục cuộc phẫu thuật đau đớn để có được gương mặt thanh tú như hiện tại.
Hôm nay, cô trở về không phải với tư cách kẻ thất bại, mà là Lam Tuyết Y – đại diện của tập đoàn Lam thị danh giá.
"Tiểu thư, chúng ta đến nơi rồi." Giọng nói của người tài trợ, cũng là người bạn thân nhất của cô – Thẩm Triết – vang lên nhẹ nhàng.
Tuyết Y khẽ gật đầu, cô thắt chặt lại dải lụa trên cổ tay, che đi vết sẹo lồi lõm – minh chứng cho sự tàn khốc của quá khứ. Cô bước xuống xe, gót giày cao gót chạm vào mặt đất lạnh lẽo, âm thanh khô khốc vang lên giữa màn mưa.
Bên trong đại sảnh Cố gia, không khí vô cùng náo nhiệt. Hôm nay là đại thọ 70 tuổi của Cố lão gia. Mọi quan khách sang trọng nhất thành phố đều có mặt. Giữa đám đông ấy, một bóng dáng cao lớn, cô độc đứng tựa bên quầy bar khiến trái tim Tuyết Y hẫng mất một nhịp.
Cố Đình Kiêu.
Anh vẫn vậy, vẫn khí chất lạnh lùng, xa cách ấy. Bộ vest đen ôm sát thân hình cường tráng, đôi mắt sâu hoắm như chứa đựng cả một bầu trời u uất. Anh không nói chuyện với ai, chỉ chậm rãi nhấp từng ngụm rượu mạnh, như thể đang dùng chất cồn để thiêu cháy một nỗi đau nào đó trong lòng.
Khi Lam Tuyết Y bước vào, cả khán phòng bỗng chốc im bặt. Không phải vì họ nhận ra cô, mà vì vẻ đẹp thoát tục nhưng đầy u buồn của cô. Cô giống như một bông hoa tuyết rơi giữa mùa hè, lạc lõng nhưng lộng lẫy.
"Đó là ai vậy? Trông lạ quá nhưng khí chất thật đặc biệt." "Nghe nói là đại diện của nhà họ Lam ở phương Nam, mới về nước để thâu tóm thị trường phía Bắc."
Những tiếng xì xào bắt đầu nổi lên. Cố Đình Kiêu đang nhắm mắt bỗng dưng mở choàng ra. Một loại trực giác mãnh liệt khiến anh quay đầu lại. Giây phút nhìn thấy bóng dáng trắng muốt kia, ly rượu trên tay anh suýt chút nữa rơi xuống đất.
Gương mặt đó... hoàn toàn khác với Niên Niên của anh. Niên Niên có gương mặt tròn trịa, đôi mắt luôn long lanh sự sợ hãi và phục tùng. Còn người phụ nữ này có đôi mắt sắc sảo, đôi môi mỏng kiên định và một phong thái của người đứng trên vạn người. Nhưng tại sao, mùi hương thoang thoảng của hoa hồng trắng khi cô đi ngang qua lại giống đến thế?
Tuyết Y bước thẳng đến trước mặt Cố lão gia, cúi chào một cách lịch sự: "Cháu là Lam Tuyết Y, thay mặt Lam gia kính chúc lão gia phúc như đông hải, thọ tỷ nam sơn. Đây là món quà nhỏ, hy vọng lão gia yêu thích."
Món quà là một bức tranh thủy mặc cổ, thứ mà Cố lão gia hằng mong ước. Ông cười rạng rỡ, khen ngợi cô không ngớt. Nhưng Tuyết Y cảm nhận được một ánh nhìn như muốn xuyên thấu da thịt đang đóng đinh trên lưng mình.
Cô xoay người, đối diện trực tiếp với Cố Đình Kiêu.
"Chào Cố tổng. Nghe danh đã lâu, hôm nay mới có dịp diện kiến." Giọng cô bình thản, không một chút gợn sóng.
Cố Đình Kiêu không đáp, anh tiến tới gần cô, khoảng cách hẹp đến mức cô có thể nhìn thấy những tia máu li ti trong mắt anh. Anh nhìn chằm chằm vào đôi mắt cô, giọng khàn đặc: "Lam tiểu thư... chúng ta đã từng gặp nhau chưa?"
Tuyết Y mỉm cười, một nụ cười khách sáo: "Có lẽ là trong mơ chăng? Tôi mới về nước lần đầu, chắc chắn chưa có vinh hạnh gặp qua Cố tổng."
Sự phủ nhận tuyệt tình của cô khiến lồng ngực Cố Đình Kiêu thắt lại. Anh biết mình đang điên, anh đã nhìn nhầm hàng trăm người suốt 5 năm qua, nhưng cảm giác lần này rất khác. Nó không phải là sự mong đợi, mà là một sự khẳng định đau đớn từ tận xương tủy.
Đúng lúc đó, Cố Diệp Anh – thiên kim giả của nhà họ Cố – bước tới, khoác lấy tay Cố Đình Kiêu với vẻ mặt kiêu kỳ: "Anh Kiêu, ai đây ạ? Sao anh lại bỏ em một mình để tiếp chuyện người lạ thế này?"
Tuyết Y nhìn Cố Diệp Anh, người chị "hờ" đã từng đẩy cô xuống vực thẳm năm xưa. Sự căm hận sục sôi trong máu, nhưng trên mặt cô vẫn là vẻ điềm nhiên. "Hóa ra đây là Cố tiểu thư. Nghe nói Cố tiểu thư rất được Cố tổng cưng chiều, quả nhiên trăm nghe không bằng một thấy."
Câu nói của Tuyết Y mang theo sự châm biếm sâu cay mà chỉ cô mới hiểu. Cố Đình Kiêu khẽ cau mày, anh gạt tay Diệp Anh ra một cách không thương tiếc, đôi mắt vẫn không rời khỏi Tuyết Y.
Đêm nay, màn kịch mới chỉ bắt đầu.