Bản nhạc Waltz vang lên, không gian sàn nhảy mở rộng. Theo thông lệ, người thừa kế của Cố gia sẽ mở màn bản nhảy đầu tiên. Cố Diệp Anh đầy tự tin đứng chờ đợi Cố Đình Kiêu đưa tay ra, nhưng cô ta đã nhầm.
Cố Đình Kiêu phớt lờ bàn tay đang chờ đợi của Diệp Anh, anh bước thẳng đến trước mặt Lam Tuyết Y, cúi người đầy quý tộc: "Lam tiểu thư, tôi có vinh dự được mời cô nhảy bản này không?"
Cả sảnh tiệc ồ lên kinh ngạc. Đây là sự sỉ nhục công khai dành cho Cố Diệp Anh. Tuyết Y khẽ liếc nhìn gương mặt tái mét vì tức giận của Diệp Anh, lòng cô dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ. Cô đặt bàn tay mang găng trắng lên tay anh: "Rất sẵn lòng."
Khi bước vào vòng nhảy, Cố Đình Kiêu lập tức siết chặt eo cô. Anh không để cô có khoảng trống để thở, ép cô phải dán sát vào lồng ngực mình.
"Lam tiểu thư khiêu vũ rất giỏi. Kỹ năng này không phải chỉ ngày một ngày hai mà có được." Anh trầm giọng, từng từ đều như đang dò xét.
Tuyết Y nhịp nhàng theo bước chân anh, không hề bối rối: "Nhà họ Lam rất khắt khe trong việc giáo dục con cái. Những thứ này đều là cơ bản."
"Vậy sao?" Anh bất ngờ xoay cô một vòng mạnh bạo, khiến mái tóc cô tung bay, để lộ chiếc cổ trắng ngần. "Tại sao em lại dùng nước hoa mùi hồng trắng? Niên Niên của tôi... cũng chỉ dùng duy nhất loại đó."
Tuyết Y trái tim đập nhanh, nhưng hơi thở vẫn giữ nhịp điều độ: "Trên đời này có hàng triệu người dùng nước hoa hồng trắng, Cố tổng. Chẳng lẽ anh định bắt tất cả họ phải chịu trách nhiệm cho nỗi nhớ nhung của anh sao?"
Cố Đình Kiêu đột ngột dừng bước chân dù nhạc vẫn đang chảy trôi. Anh giữ chặt lấy vai cô, đôi mắt đỏ ngầu: "Em nói dối! Ánh mắt này, cách em mím môi khi bực mình... không thể nào khác được. Niên Niên, em vẫn còn sống đúng không? Em hận anh nên mới quay về với thân phận này?"
Tuyết Y nhìn thẳng vào anh, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương: "Cố tổng, anh say rồi. Tôi là Lam Tuyết Y. Nếu anh còn tiếp tục xúc phạm tôi bằng cách gọi tên một người phụ nữ quá cố, tôi sẽ lập tức hủy bỏ dự án hợp tác giữa Lam thị và Cố thị."
Sự lạnh lùng của cô như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Cố Đình Kiêu. Anh bàng hoàng buông tay. Đúng vậy, Niên Niên của anh nhút nhát, cô ấy sẽ khóc nếu anh lớn tiếng, cô ấy sẽ run rẩy nếu anh chạm vào. Còn người phụ nữ trước mặt này quá mạnh mẽ, quá sắc sảo. Cô nhìn anh bằng sự khinh bỉ, không phải tình yêu.
"Tôi xin lỗi. Tôi thất lễ rồi." Anh lùi lại một bước, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như băng mỏng.
Đúng lúc này, Cố Diệp Anh cầm một ly rượu vang đỏ bước tới. Cô ta giả vờ vấp ngã, hắt toàn bộ ly rượu vào chiếc váy trắng tinh khôi của Tuyết Y.
"Ôi! Tôi xin lỗi, tôi không cố ý!" Diệp Anh thốt lên với vẻ mặt đầy kịch tính, nhưng ánh mắt lại lộ rõ sự đắc thắng.
Tuyết Y nhìn vết bẩn loang lổ trên váy mình, rồi nhìn sang Cố Đình Kiêu. Anh đang nhìn cô với sự quan tâm le lói, nhưng cũng đầy hoài nghi. Anh muốn biết phản ứng của cô.
"Không sao." Tuyết Y bình tĩnh lấy khăn giấy lau nhẹ, "Chỉ là một bộ váy thôi. Cố tiểu thư có vẻ không được khỏe, nên nghỉ ngơi sớm đi."
"Để tôi đưa cô lên phòng dành cho khách để thay đồ." Cố Đình Kiêu lên tiếng, giọng nói không cho phép từ chối.
Tuyết Y biết đây là một cái bẫy. Anh muốn xem cô có vết sẹo trên vai trái hay không – vết sẹo mà cô có từ lúc nhỏ khi cứu anh khỏi một đám cháy. Nhưng anh không biết rằng, cô đã chuẩn bị kỹ càng như thế nào cho ngày hôm nay.