Căn phòng khách ở tầng hai của Cố gia được trang trí theo phong cách cổ điển, sang trọng nhưng mang lại cảm giác ngột ngạt. Cố Đình Kiêu đứng ngoài cửa, lưng tựa vào bức tường đá hoa cương, tay cầm một điếu thuốc lá vừa mới châm. Khói thuốc mờ ảo che khuất gương mặt anh, nhưng không che được sự căng thẳng tột độ trong đôi mắt.
Bên trong, Lam Tuyết Y đang đứng trước gương. Cô nhìn vết rượu vang đỏ thẫm trên ngực áo, rồi nhìn xuống bờ vai trái của mình. Ở đó, vốn dĩ có một vết sẹo hình cánh hoa – kết quả của lần cô liều mạng lao vào đống lửa để kéo Cố Đình Kiêu ra khi cả hai còn là những đứa trẻ ở cô nhi viện.
Nhưng giờ đây, sau những đợt phẫu thuật thẩm mỹ đắt đỏ và kỹ thuật xăm che phủ đỉnh cao, nơi đó chỉ còn là một làn da mịn màng, trắng không tì vết. Cô đã tự tay xóa đi minh chứng cuối cùng cho tình yêu của mình dành cho anh.
Cạch.
Cửa phòng không khóa, Cố Đình Kiêu đẩy cửa bước vào khi cô chưa kịp khoác lên mình chiếc váy mới.
Tuyết Y giật mình, vội vàng kéo chiếc khăn tắm che thân, nhưng cô cố tình để lộ bờ vai trái hoàn hảo của mình trước tầm mắt anh.
Cố Đình Kiêu đứng khựng lại. Ánh mắt anh dán chặt vào vai cô. Anh tìm kiếm, anh soi xét từng centimet da thịt. Trắng trẻo, mịn màng, không có một vết tích nào.
Hy vọng cuối cùng trong lòng anh sụp đổ hoàn toàn.
"Cố tổng, anh có biết thế nào là lịch sự tối thiểu không?" Tuyết Y gằn giọng, đôi mắt lộ rõ vẻ giận dữ.
Cố Đình Kiêu bước tới, hơi thở nồng nặc mùi thuốc lá và rượu. Anh nâng cằm cô lên, ép cô nhìn vào mắt mình: "Vết sẹo đâu? Tại sao nó lại không có?"
"Vết sẹo gì? Tôi không hiểu anh đang nói gì cả!" Cô đẩy mạnh anh ra, "Ra ngoài ngay lập tức trước khi tôi gọi bảo vệ!"
Cố Đình Kiêu nhìn bàn tay mình đang run rẩy. Anh cười khổ, một nụ cười đầy cay đắng và tự giễu. "Xin lỗi... Tôi lại nhầm rồi. Cô thực sự không phải là cô ấy."
Anh quay lưng bước ra ngoài, bóng lưng dài đổ trên sàn nhà trông cô độc đến thảm hại. Khi cánh cửa khép lại, Lam Tuyết Y đổ gục xuống sàn. Cô ôm lấy lồng ngực mình, hơi thở dồn dập.
Trái tim cô đau. Đau hơn cả lúc những mũi kim phẫu thuật đâm vào da thịt. Anh tìm kiếm cô, anh nhớ cô, nhưng anh lại không nhận ra cô. Đó chính là sự trừng phạt lớn nhất mà cô dành cho anh.
Dưới lầu, Cố Diệp Anh đang lo lắng đứng chờ. Thấy Cố Đình Kiêu đi xuống với gương mặt thất thần, ả ta vội vàng tiến lại gần: "Anh Kiêu, sao rồi ạ? Cô ta có phải là..."
"Câm miệng!" Cố Đình Kiêu quát lớn, khiến Diệp Anh sợ đến mức lùi lại. "Cô ấy đã chết rồi. Đừng bao giờ nhắc lại chuyện này nữa."
Anh rời khỏi bữa tiệc ngay lập tức, lao mình vào cơn mưa tầm tã. Anh lái xe điên cuồng trên cao tốc, tiếng gầm rú của động cơ át đi tiếng khóc nghẹn ngào trong cổ họng.
Còn tại Cố gia, Lam Tuyết Y đã thay xong một bộ váy đỏ rực rỡ như máu. Cô bước xuống lầu, nhìn mọi người với vẻ mặt cao ngạo. Cô biết, bước đầu tiên của kế hoạch đã thành công. Cô đã khiến Cố Đình Kiêu tin rằng cô không phải là Niên Niên, để rồi sau này, khi anh phát hiện ra sự thật, nỗi hối hận đó sẽ bóp nghẹt anh từng ngày.
Cố Đình Kiêu, anh đã bỏ lỡ cơ hội duy nhất để nhận ra em. Từ giờ trở đi, em sẽ khiến anh phải quỳ xuống dưới chân em để chuộc lỗi.
Màn đêm ở thành phố S vẫn còn rất dài, và những âm mưu bắt đầu bủa vây lấy những kẻ mang trong mình quá khứ đầy vết sẹo.