Sau đêm tiệc thọ đầy sóng gió, cái tên Lam Tuyết Y trở thành đề tài bàn tán sôi nổi nhất trong giới thượng lưu thành phố S. Người ta không chỉ tò mò về sự xuất hiện đột ngột của một "con cá lớn" từ phương Nam, mà còn kinh ngạc trước thái độ khác lạ của Cố Đình Kiêu.
Sáng thứ Hai, tại trụ sở tập đoàn Cố thị.
Cố Đình Kiêu ngồi trong văn phòng rộng lớn, rèm cửa kéo kín dù ngoài kia nắng đang lên cao. Anh không làm việc, chỉ nhìn chằm chằm vào xấp hồ sơ thám tử vừa gửi tới. Toàn bộ thông tin về Lam Tuyết Y đều hoàn hảo: sinh ra ở nước ngoài, là con gái độc nhất của một gia tộc ẩn thế, hồ sơ y tế, học vấn đều không có vết gợn.
"Rầm!"
Anh đấm mạnh tay xuống bàn. Càng hoàn hảo, anh càng cảm thấy bất an. Tại sao một người chưa từng gặp lại có thể mang lại cho anh cảm giác nghẹt thở đến thế?
Đúng lúc đó, thư ký gõ cửa báo tin: "Cố tổng, đại diện Lam thị - cô Lam Tuyết Y đã đến để bàn thảo về dự án khu đô thị mới."
"Cho cô ấy vào."
Lam Tuyết Y bước vào, hôm nay cô mặc một bộ vest công sở màu xanh coban, mái tóc buộc cao gọn gàng, toát lên vẻ chuyên nghiệp và lạnh lùng. Cô đặt bản kế hoạch lên bàn anh, giọng nói trong vắt:
"Cố tổng, hy vọng hôm nay chúng ta chỉ bàn về công việc. Tôi không muốn sự riêng tư của mình bị xâm phạm thêm một lần nào nữa."
Cố Đình Kiêu không nhìn bản kế hoạch, anh nhìn thẳng vào mắt cô: "Lam tiểu thư, nếu cô trong sạch, tại sao phải sợ tôi tìm hiểu? Trừ khi... cô đang che giấu một bí mật nào đó mà tôi biết."
Tuyết Y thản nhiên ngồi xuống ghế đối diện, bắt chéo đôi chân dài thon thả: "Ai cũng có bí mật, Cố tổng ạ. Bí mật của tôi là làm sao để lợi nhuận của Lam thị tăng gấp đôi. Còn bí mật của anh... có lẽ là nỗi nhớ nhung mù quáng dành cho một người đã chết, đến mức nhìn ai cũng thấy giống."
Cố Đình Kiêu nheo mắt, hơi thở anh nặng nề. Sự điềm tĩnh của cô khiến anh phát điên. Anh đột ngột đứng dậy, chống hai tay xuống bàn, nhoài người về phía cô: "Cô rất giỏi khiêu khích tôi. Nhưng cô nên nhớ, ở thành phố S này, chưa có thứ gì tôi muốn mà không lấy được. Kể cả là sự thật về cô."
"Vậy thì chúc anh may mắn."
Cuộc họp kéo dài suốt ba tiếng đồng hồ. Tuyết Y thể hiện sự thông minh sắc sảo trong từng con số, khiến các cổ đông của Cố thị phải gật đầu thán phục. Tuy nhiên, khi cuộc họp kết thúc, một sự cố nhỏ đã xảy ra.
Khi Tuyết Y đứng dậy, cô vô tình làm rơi chiếc kẹp tóc. Mái tóc đen nhánh xõa xuống che khuất tầm nhìn. Cô cúi xuống nhặt, đúng lúc Cố Đình Kiêu cũng cúi xuống. Bàn tay họ chạm vào nhau. Một luồng điện xẹt qua, khiến Tuyết Y run rẩy. Đó không phải là sự sợ hãi, mà là ký ức về những đêm anh ôm cô vào lòng, thì thầm những lời yêu thương đầy chiếm hữu.
Anh nắm lấy cổ tay cô, không cho cô rút lại. "Tay em... tại sao lại lạnh như vậy?"
"Buông ra!" Cô hốt hoảng, giọng nói lạc đi.
Sự bối rối hiếm hoi này của cô không lọt khỏi mắt anh. Anh nhìn vào cổ tay cô, nơi dải lụa mỏng đang che khuất vết sẹo. Anh muốn giật nó ra, nhưng đúng lúc đó, Cố Diệp Anh đột ngột đẩy cửa bước vào với khay cà phê trên tay.
"Anh Kiêu! Em mang cà phê cho anh..."
Cố Diệp Anh sững sờ khi thấy hai người đang ở tư thế mập mờ. Chiếc khay trên tay ả run lên bần bật. Tuyết Y chớp thời cơ giật tay lại, lạnh lùng chỉnh lại trang phục rồi bước ra ngoài không thèm quay đầu lại.
Cố Đình Kiêu đứng đó, nhìn theo bóng dáng cô, rồi nhìn sang Diệp Anh với ánh mắt chán ghét: "Ai cho phép cô tự ý vào đây?"
"Em... em lo anh mệt..."
"Cút!"
Anh không còn tâm trí nào để đóng kịch với thiên kim giả này nữa. Tâm trí anh hiện tại chỉ tràn ngập hình ảnh Lam Tuyết Y và cảm giác lạnh lẽo từ bàn tay cô. Tại sao một người xa lạ lại có thể khiến anh đau lòng đến thế?