MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Quá Điên CuồngChương 10: CHIẾC LỒNG VÀNG GIỮA TRẦN GIAN

Anh Trai Quá Điên Cuồng

Chương 10: CHIẾC LỒNG VÀNG GIỮA TRẦN GIAN

628 từ · ~4 phút đọc

Sau những ngày dùng áp lực kinh tế để ép buộc, Cố Đình Kiêu đã chính thức chuyển văn phòng làm việc của Lam Tuyết Y về ngay sát cạnh phòng mình tại tầng cao nhất của tập đoàn Cố thị. Giữa hai phòng chỉ ngăn cách bởi một tấm kính một chiều – anh có thể thấy cô mọi lúc, nhưng cô chỉ thấy hình ảnh phản chiếu của chính mình.

Tuyết Y bước vào căn phòng mới, đôi chân cô khựng lại khi nhìn thấy cách bài trí. Mọi thứ từ màu rèm cửa, loại thảm trải sàn cho đến chiếc bình gốm cắm hoa hồng trắng đều y hệt căn phòng cũ của cô tại Cố gia năm xưa. Chỉ khác là nó sang trọng hơn, và nó nằm ở nơi cao nhất của thành phố này.

"Cố Đình Kiêu, anh có thôi ngay cái trò trẻ con này đi không?" Tuyết Y ném túi xách xuống bàn, quay sang nhìn về phía tấm kính mà cô biết chắc anh đang đứng sau đó.

Cánh cửa nối giữa hai phòng mở ra. Cố Đình Kiêu bước vào, trên tay là một chiếc hộp nhung nhỏ. Anh không hề tức giận trước thái độ của cô, ngược lại còn lộ ra một nụ cười dịu dàng đến đáng sợ.

"Em không thích sao? Anh đã mất rất nhiều công sức để tái hiện lại nó. Niên Niên, anh muốn em cảm thấy như mình chưa từng rời đi."

"Tôi nói lại một lần nữa, tôi là Lam Tuyết Y!" Cô gằn giọng, từng chữ như rít qua kẽ răng.

Cố Đình Kiêu bước đến gần, anh đặt chiếc hộp nhung lên bàn. Bên trong là sợi dây chuyền "Giọt lệ thiên thần" mà anh đã đấu giá được. Ánh sáng của những viên kim cương lấp lánh như muốn thiêu đốt mắt cô.

"Nếu em là Lam Tuyết Y, vậy thì hãy lấy tư cách đại diện Lam thị mà nhận món quà này. Đây là sính lễ cho sự hợp tác lâu dài của chúng ta." Anh vừa nói vừa cầm sợi dây chuyền lên, vòng ra sau cổ cô.

Tuyết Y định đẩy ra nhưng anh đã nhanh hơn, một tay giữ chặt vai cô, một tay khéo léo cài khóa. Đầu ngón tay anh cố tình lướt qua làn da nhạy cảm sau gáy cô, nơi mà anh vẫn hằng đêm khao khát được chạm vào nốt ruồi đỏ đã bị che khuất.

"Đừng chạm vào tôi!" Cô vùng ra, thở hổn hển. "Anh đang giam cầm tôi trái phép. Đây không phải là hợp tác, đây là bắt cóc!"

Cố Đình Kiêu khẽ cười, một nụ cười chứa đầy sự thâm tình và điên cuồng: "Bắt cóc? Không, anh đang bảo vệ em. Ngoài kia quá nguy hiểm, Niên Niên. Những kẻ đã hại em vẫn còn đó, và anh không thể để mất em một lần nữa. Kể từ hôm nay, mỗi bước chân em đi đều phải có người của anh đi cùng. Mỗi bữa cơm em ăn đều phải có anh ngồi đối diện."

Anh tiến lại gần, cúi xuống ghé sát tai cô: "Em có thể hận anh, có thể dùng dao đâm vào tim anh, nhưng em không được rời khỏi tầm mắt của anh. Đó là giới hạn cuối cùng của anh."

Tuyết Y nhìn người đàn ông trước mặt, cô thấy trong mắt anh không chỉ là sự chiếm hữu, mà còn là một nỗi sợ hãi tột cùng. Anh sợ cô sẽ lại biến mất vào màn mưa, sợ cô sẽ lại tan thành bọt biển. Sự hối hận đã biến anh thành một kẻ cai ngục tình yêu, dùng vàng bạc và sự cưng chiều để xây dựng một chiếc lồng giam cầm cả hai.