Sự thật đã phơi bày, nhưng Lam Tuyết Y vẫn không thừa nhận thân phận. Điều này càng khiến Cố Đình Kiêu điên cuồng hơn. Anh bắt đầu dùng mọi quyền lực của mình để giam cầm cô theo cách "hợp pháp" nhất.
Sáng hôm sau, Tuyết Y nhận được thông báo từ Lam thị: Cố thị đã đơn phương thu mua lại 30% cổ phần của dự án chung, đồng thời yêu cầu đại diện phía Lam thị phải dời đến làm việc tại tòa nhà Cố thị để "tiện theo dõi tiến độ".
Tuyết Y tức giận tìm đến văn phòng anh.
"Cố Đình Kiêu, anh điên rồi sao? Anh định dùng áp lực kinh tế để ép tôi?"
Cố Đình Kiêu lúc này đã lấy lại vẻ bình tĩnh đáng sợ. Anh ngồi trên chiếc ghế da cao cấp, tay xoay xoay cây bút vàng. Dưới mắt anh là quầng thâm vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt lại toát ra vẻ chiếm hữu cực đoan.
"Em có thể chọn không đến. Nhưng Lam thị ở phương Nam sẽ lập tức bị điều tra về các khoản thuế cũ. Em biết tôi có khả năng đó mà."
"Anh đang đe dọa tôi?"
"Không, tôi đang theo đuổi em." Anh đứng dậy, bước chậm rãi về phía cô. "Nếu em không thừa nhận mình là Niên Niên, vậy thì tôi sẽ theo đuổi Lam Tuyết Y. Tôi sẽ khiến em không thể rời khỏi thành phố này, không thể rời khỏi tầm mắt của tôi dù chỉ một giây."
Anh ép cô vào góc bàn, hơi thở của hai người quấn quýt. "Em hận anh cũng được, muốn giết anh cũng được. Nhưng em phải ở nơi anh có thể thấy."
Trong những ngày sau đó, Cố Đình Kiêu biến thành một "kẻ điên" dịu dàng. Anh cho người lấp đầy văn phòng làm việc của cô bằng hoa hồng trắng tươi mỗi sáng. Anh đặt nấu những món ăn mà Cố Niên từng thích, đích thân mang đến phòng làm việc cho cô.
Thậm chí, khi cô đi gặp đối tác nam, anh sẽ xuất hiện "tình cờ", lạnh lùng tuyên bố quyền sở hữu bằng cách khoác tay lên vai cô hoặc kéo cô đi trước mặt bao người.
Trong khi đó, Cố Diệp Anh đang phải chịu đựng địa ngục trần gian. Cố Đình Kiêu không đưa ả ra pháp luật ngay lập tức. Anh nhốt ả trong căn hầm tối của biệt thự, cắt đứt mọi liên lạc với bên ngoài. Mỗi ngày, anh đều cho người phát đoạn ghi âm tội ác của ả cho ả nghe hàng trăm lần. Anh muốn ả phải phát điên trước khi chết.
Một buổi tối, Tuyết Y tan làm muộn. Khi cô bước ra cổng công ty, trời lại mưa. Cố Đình Kiêu đã đứng đó sẵn với một chiếc ô đen lớn.
"Anh không cần phải làm thế này." Tuyết Y lạnh nhạt nói.
"Anh muốn làm." Anh che ô cho cô, mặc cho vai mình bị ướt. "Niên Niên, anh biết em chưa thể tha thứ. Nhưng làm ơn, đừng bắt anh phải nhìn em đi cùng người đàn ông khác. Anh sợ mình sẽ không kìm chế được mà làm đau họ."
Sự chiếm hữu của anh đã đạt đến mức bệnh thái. Anh yêu cô, nhưng tình yêu đó mang theo sự hối hận và bù đắp điên cuồng. Tuyết Y nhìn bóng dáng anh dưới mưa, lòng cô dâng lên một cảm giác phức tạp. Kế hoạch trả thù của cô đang đi đúng hướng, nhưng tại sao cô lại không cảm thấy hạnh phúc?
Phải chăng, trong cuộc chiến này, cả cô và anh đều là những kẻ thua cuộc đáng thương?