Tối hôm đó, Cố Đình Kiêu không đưa Tuyết Y về căn hộ của cô mà đưa thẳng về biệt thự Cố gia. Anh bế xốc cô vào trong, mặc cho cô phản kháng.
Cố lão gia đã đi nghỉ, cả biệt thự chìm trong tĩnh lặng. Anh đưa cô lên căn phòng cũ của cô – căn phòng mà năm năm qua anh vẫn tự tay lau dọn mỗi ngày, không cho bất kỳ người hầu nào bước vào.
"Đêm nay em ở đây. Anh sẽ ở phòng bên cạnh." Anh nói, giọng đã dịu lại nhưng vẫn không kém phần kiên quyết.
Tuyết Y nhìn căn phòng, những ký ức đau khổ ùa về. Góc phòng này là nơi cô từng trốn để khóc khi bị Cố Diệp Anh vu oan. Chiếc giường kia là nơi cô từng nằm mơ thấy một đám cưới hạnh phúc với anh, để rồi tỉnh dậy trong cay đắng vì biết mình chỉ là một đứa con nuôi không danh không phận.
"Anh đưa tôi về đây để làm gì? Để nhắc nhở tôi về những nhục nhã mà tôi đã chịu đựng sao?"
Cố Đình Kiêu đứng ở cửa, ánh đèn hành lang hắt vào khiến bóng anh dài lê thê trên mặt sàn. "Anh đưa em về để bắt đầu lại. Anh sẽ bù đắp cho em tất cả. Những thứ cô ta có, em sẽ có gấp mười lần. Những thứ cô ta đã cướp của em, anh sẽ bắt cô ta trả lại bằng máu."
Đúng lúc đó, từ dưới hầm ngầm của biệt thự vang lên một tiếng hét xé lòng. Đó là tiếng của Cố Diệp Anh. Ả ta đã bị nhốt ở đó nhiều ngày, tinh thần đã bắt đầu suy sụp.
Tuyết Y rùng mình. Cô không thương hại Diệp Anh, nhưng sự tàn nhẫn của Cố Đình Kiêu khiến cô cảm thấy sợ hãi. Nếu một ngày anh biết cô trở về chỉ để trả thù, anh sẽ đối xử với cô thế nào?
"Em sợ sao?" Cố Đình Kiêu bước lại gần, anh nhẹ nhàng ôm lấy cô từ phía sau, đặt cằm lên vai cô. "Đừng sợ. Anh sẽ chỉ tàn nhẫn với thế giới này để dịu dàng với một mình em. Ngày mai, anh sẽ đưa em đi xem một vở kịch hay. Vở kịch về sự sụp đổ của những kẻ đã dám chạm vào em."
Đêm đó, Tuyết Y nằm trên chiếc giường cũ, mùi hương gỗ đàn hương trong phòng khiến cô trằn trọc. Cô nghe thấy tiếng bước chân của Cố Đình Kiêu đi lại ngoài hành lang. Anh không ngủ, anh đứng canh giữ ngoài cửa phòng cô suốt cả đêm, như một con quỷ trung thành canh giữ kho báu quý giá nhất của đời mình.
Tuyết Y nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh trăng mờ ảo bị mây đen che lấp. Cô biết, cuộc chiến này đã không còn chỉ là báo thù đơn thuần. Cô đang bị kéo vào một xoáy nước của tình yêu và hận thù, nơi mà ranh giới giữa người bị hại và kẻ thủ ác đang dần trở nên mong manh.
Ở dưới hầm, Cố Diệp Anh đang gào thét tên anh trong tuyệt vọng. Trên lầu, người đàn ông ấy lại đang thầm thì tên cô trong hơi thở. Một gia tộc hào môn lộng lẫy, nhưng bên trong lại chứa đầy những linh hồn vụn vỡ.