Buổi sáng tại biệt thự họ Cố bắt đầu bằng một bầu không khí đặc quánh sự căng thẳng. Cố Đình Kiêu đã triệu tập đầy đủ các thành viên nòng cốt trong dòng họ và các cổ đông lớn của tập đoàn. Mọi người ngồi kín sảnh chính, xì xào bàn tán về việc tại sao vị gia chủ trẻ tuổi lại gọi họ đến đột ngột như vậy, lại còn trong tình trạng cửa đóng then cài, vệ sĩ canh gác nghiêm ngặt.
Lam Tuyết Y ngồi ở một góc khuất trên tầng hai, nhìn xuống sảnh qua khe hở của lan can gỗ. Cô mặc một chiếc váy đen kín đáo, gương mặt không chút biểu cảm. Cô biết, hôm nay là ngày Cố Đình Kiêu sẽ tự tay chặt đứt cái gọi là "danh dự gia tộc" để đòi lại công đạo cho một người đã chết.
Cố Đình Kiêu bước ra, trên tay anh cầm một xấp tài liệu dày và chiếc bút ghi âm đã thay đổi mọi thứ. Anh không ngồi vào ghế chủ tọa mà đứng giữa sảnh, ánh mắt sắc lẹm quét qua từng người.
"Hôm nay, tôi gọi mọi người đến không phải để bàn chuyện kinh doanh." Giọng anh lạnh lùng, âm vang khắp căn phòng. "Tôi muốn thanh lý một món nợ máu đã tồn tại năm năm trong căn nhà này."
Cố lão gia chống gậy đứng dậy, giọng run rẩy: "Đình Kiêu, con đang nói cái gì vậy? Có chuyện gì thì từ từ bảo ban nhau, sao lại làm rầm rộ thế này?"
"Bảo ban?" Cố Đình Kiêu cười nhạt, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Ông nội, ông có biết người mà ông yêu quý, kẻ mà ông gọi là 'thiên kim nhà họ Cố' bấy lâu nay đã làm gì không?"
Anh ra hiệu cho vệ sĩ. Cố Diệp Anh được lôi ra từ tầng hầm. Chỉ sau vài ngày bị giam giữ, ả ta không còn vẻ kiêu kỳ thường ngày. Tóc tai rũ rượi, quần áo xộc xệch, đôi mắt láo liên đầy sợ hãi. Khi nhìn thấy đám đông, ả ta định gào lên cầu cứu nhưng đã bị ánh mắt chết chóc của Cố Đình Kiêu chặn lại.
"Năm năm trước, Cố Niên gặp tai nạn lao xuống vực. Cảnh sát kết luận là do mất phanh." Cố Đình Kiêu chậm rãi nói, rồi anh nhấn nút phát chiếc bút ghi âm.
Tiếng của Cố Diệp Anh và gã thợ sửa xe vang lên rành rọt. Từng chữ, từng câu như những cái tát nảy lửa vào mặt Cố lão gia và những người có mặt. Cả sảnh tiệc im phăng phắc, chỉ còn tiếng thở dốc đầy kinh hoàng của Diệp Anh.
"Mày... mày thực sự đã làm vậy sao?" Cố lão gia đổ gục xuống ghế, gương mặt già nua tái nhợt.
"Chưa hết." Cố Đình Kiêu tiếp tục ném xấp tài liệu lên bàn. "Đây là bằng chứng Cố Diệp Anh đã bí mật chuyển tiền của tập đoàn ra nước ngoài, cấu kết với đối thủ để hãm hại các dự án của tôi chỉ vì cô ta ghen tị với bất kỳ ai được tôi quan tâm. Cô ta không phải là con gái họ Cố, cô ta là một con quỷ mang danh nghĩa người nhà!"
Cố Đình Kiêu bước đến trước mặt Diệp Anh, cúi xuống nhìn ả bằng ánh mắt ghê tởm: "Cô nghĩ tôi sẽ giao cô cho cảnh sát sao? Không, như thế thì nhẹ nhàng quá. Tôi sẽ tước đoạt toàn bộ danh phận của cô, đuổi cô khỏi gia phả, và tôi sẽ đảm bảo rằng ở cái đất nước này, không có bất kỳ một bệnh viện hay trại tâm thần nào dám nhận cô. Cô sẽ phải sống lang thang, gặm nhấm tội ác của mình cho đến chết."
"Anh Kiêu! Em làm vậy là vì yêu anh! Em chỉ muốn anh thuộc về một mình em!" Diệp Anh gào khóc, bám lấy ống quần anh.
Cố Đình Kiêu không thương tiếc đá văng ả ra: "Yêu tôi? Tình yêu của cô làm tôi thấy buồn nôn. Vì cô mà tôi đã tự tay đẩy người tôi yêu nhất vào chỗ chết. Vì cô mà Niên Niên của tôi phải chết lạnh lẽo dưới vực sâu!"
Anh quay sang nhìn lên tầng hai, nơi Lam Tuyết Y đang đứng. Ánh mắt hai người gặp nhau. Ánh mắt anh tràn đầy sự cầu khẩn, như muốn nói: Em thấy chưa? Anh đang trả thù cho em. Xin em, hãy nhìn anh một lần.
Nhưng Tuyết Y chỉ lạnh lùng quay lưng bước đi. Cô không thấy thỏa mãn. Sự trừng phạt này đến quá muộn. Năm năm đau đớn của cô, ai sẽ đền bù đây?