Sau buổi thanh trừng, Cố Đình Kiêu như rút cạn sức lực. Anh đuổi hết tất cả mọi người ra khỏi biệt thự, chỉ để lại mình anh và Lam Tuyết Y.
Tuyết Y đang thu dọn đồ đạc để rời đi. Cô không muốn ở lại căn nhà ám ảnh này thêm một phút giây nào nữa. Nhưng khi cô vừa bước ra khỏi cửa phòng, một bàn tay nóng rực đã giữ chặt lấy cổ tay cô.
"Em đi đâu?" Cố Đình Kiêu tựa đầu vào tường, trông anh vô cùng mệt mỏi, mùi rượu thoang thoảng phát ra từ người anh.
"Chuyện ở đây đã xong. Tôi phải về Lam gia." Tuyết Y cố giữ giọng bình thản.
"Xong? Em nghĩ như vậy là xong sao?" Anh đột ngột kéo cô vào lòng, vòng tay siết chặt như muốn khảm cô vào cơ thể mình. "Anh đã làm tất cả rồi. Anh đã trừng phạt kẻ hại em, anh đã công khai sự thật với cả thế giới. Tại sao em vẫn muốn đi? Niên Niên, rốt cuộc em muốn anh phải làm thế nào nữa?"
Tuyết Y hít một hơi thật sâu, cô đẩy anh ra nhưng không được. Cô cảm nhận được cơ thể anh đang run rẩy. Vị vua không vương miện của giới kinh doanh lúc này lại giống như một đứa trẻ bị bỏ rơi.
"Cố tổng, anh làm vậy là vì sự thanh thản của bản thân anh, không phải vì tôi." Tuyết Y lạnh lùng đáp. "Anh trừng phạt cô ta vì anh cảm thấy tội lỗi, vì anh muốn được cứu rỗi. Nhưng anh quên mất một điều, Cố Niên đã chết rồi. Người đứng trước mặt anh là Lam Tuyết Y – một người lạ không có nghĩa vụ phải bao dung cho sự hối hận của anh."
Cố Đình Kiêu khựng lại. Anh buông cô ra, nhìn cô bằng ánh mắt tan nát. "Em thực sự tàn nhẫn như vậy sao? Em thà thừa nhận mình là người lạ, chứ không chịu cho anh một cơ hội để bù đắp?"
"Cơ hội?" Tuyết Y cười nhạt, đôi mắt cô đỏ hoe nhưng không để nước mắt rơi. "Năm đó, khi tôi quỳ dưới chân anh xin anh đừng bắt tôi đi xem mắt, anh đã nói gì? Anh nói tôi chỉ là một đứa con nuôi, phải biết đóng góp cho gia tộc. Khi tôi gặp tai nạn, anh đang ở đâu? Anh đang ở bữa tiệc sinh nhật của Cố Diệp Anh. Cố Đình Kiêu, cơ hội của anh đã hết từ 5 năm trước rồi."
Nói xong, cô dứt khoát xách vali bước xuống cầu thang. Mỗi bước chân của cô đều như dẫm lên trái tim đang rướm máu của anh.
Cố Đình Kiêu đứng lặng người trên hành lang tối tăm. Anh nhìn bóng lưng cô khuất dần sau cánh cổng biệt thự. Một cơn đau thắt nghẹt lồng ngực khiến anh không thở nổi. Anh quỳ thụp xuống sàn gỗ, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay.
"Anh sai rồi... Niên Niên... Anh thực sự sai rồi..."
Đêm đó, Cố Đình Kiêu phát sốt. Anh nằm trong căn phòng cũ của cô, ôm lấy chiếc gối vẫn còn vương mùi hương hồng trắng nhạt nhòa, không ngừng gọi tên cô trong cơn mê sảng. Anh mơ thấy cô lại lao xuống vực, nhưng lần này, anh đã kịp nhảy theo. Anh muốn cùng cô tan biến, hơn là phải sống trong thực tại đầy sự ghẻ lạnh này.