Sau sự cố của Cố Diệp Anh tại buổi lễ khánh thành, Cố gia rơi vào một bầu không khí u ám chưa từng có. Cố Đình Kiêu nhốt mình trong phòng làm việc suốt hai ngày. Những lời nói của Lam Tuyết Y như những nhát dao, cứa vào lòng anh, khiến anh không thể nào bình tâm được.
"Đôi khi, người anh yêu thương nhất lại là kẻ đâm dao sau lưng anh đau nhất..."
Câu nói đó cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Cố Đình Kiêu bấm chuông gọi trợ lý thân cận nhất của mình – Lâm Minh.
"Lâm Minh, đi lật lại hồ sơ vụ tai nạn của Cố Niên năm năm trước. Tôi không muốn xem bản báo cáo của cảnh sát, tôi muốn cậu tìm tất cả những người đã trực tiếp tham gia cứu hộ, giám định xe và cả những kẻ đã lởn vởn quanh gara nhà họ Cố vào tuần đó."
Lâm Minh hơi khựng lại: "Cố tổng, chuyện này chẳng phải đã kết thúc từ lâu sao? Ngay cả người lái xe năm đó cũng đã..."
"Tôi bảo cậu đi làm thì cứ đi làm!" Cố Đình Kiêu gầm lên, đôi mắt anh vằn lên những tia máu. "Nếu có bất kỳ ai dám ngăn cản hay che giấu, cứ dùng danh nghĩa của tôi mà ép bọn chúng phải nói."
Lâm Minh cúi đầu lui ra. Cố Đình Kiêu đứng dậy, bước đến bên cửa sổ sát đất nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập của thành phố S. Anh lấy ra từ trong túi áo một chiếc kẹp tóc cũ kỹ – thứ mà Lam Tuyết Y đã đánh rơi hôm nọ. Anh đã không trả lại cô. Trên chiếc kẹp vẫn còn vương lại vài sợi tóc đen dài và mùi hương hồng trắng thanh khiết.
Trong khi đó, tại biệt thự riêng của mình, Lam Tuyết Y đang ngồi đối diện với Thẩm Triết. Anh là người đã cứu cô khỏi vũng bùn năm xưa, là người anh trai không cùng huyết thống đã cho cô một cuộc đời mới.
"Tuyết Y, em đang đi vào con đường nguy hiểm." Thẩm Triết nhìn cô với ánh mắt lo lắng. "Cố Đình Kiêu không phải kẻ ngốc. Anh ta đang điều tra em rất gắt gao. Nếu anh ta biết em là Cố Niên, anh ta sẽ không để em đi một lần nữa đâu."
Tuyết Y nhấp một ngụm trà đắng, ánh mắt bình thản: "Em biết. Nhưng đó chính là điều em muốn. Em muốn anh ta nhận ra mình đã nuôi dưỡng một con rắn độc là Cố Diệp Anh, và chính tay anh ta đã đẩy người yêu mình vào chỗ chết. Sự hối hận sẽ là ngọn lửa thiêu cháy anh ta mỗi đêm."
"Còn tình cảm của em dành cho anh ta thì sao?" Thẩm Triết hỏi thẳng.
Bàn tay cầm tách trà của Tuyết Y khẽ run lên. Cô đặt tách xuống, quay mặt đi chỗ khác: "Tình cảm của Cố Niên đã chết cùng chiếc xe đó rồi. Bây giờ chỉ có Lam Tuyết Y."
Nhưng thực tế, trái tim cô vẫn đập loạn nhịp mỗi khi anh chạm vào. Sự chiếm hữu điên cuồng của anh, hơi ấm của anh, cả cách anh gọi tên cô trong cơn say... tất cả vẫn là một loại độc dược mà cô chưa thể tìm ra thuốc giải.
Tuyết Y quyết định tung thêm một đòn chí mạng. Cô bí mật gửi một đoạn ghi âm cũ cho Cố Đình Kiêu – đoạn ghi âm mà cô đã tình cờ ghi lại được trong điện thoại trước khi vụ tai nạn xảy ra. Trong đó là cuộc hội thoại giữa Cố Diệp Anh và gã thợ sửa xe.