MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủAnh Trai Quá Điên CuồngChương 6: CẠM BẪY CỦA THIÊN KIM GIẢ

Anh Trai Quá Điên Cuồng

Chương 6: CẠM BẪY CỦA THIÊN KIM GIẢ

805 từ · ~5 phút đọc

Thấy Cố Đình Kiêu ngày càng lơ là mình và bị thu hút bởi Lam Tuyết Y, Cố Diệp Anh bắt đầu hoảng loạn. Ả ta biết rằng nếu sự thật bị phanh phui, ả sẽ mất tất cả: danh dự, tiền bạc và cả người đàn ông mà ả hằng khao khát.

"Mình không thể để ả ta sống sót lần thứ hai," Diệp Anh nghiến răng, mắt lộ vẻ tàn độc.

Ả ta thuê một nhóm người thạo tin để điều tra sâu hơn về các mối quan hệ của Lam Tuyết Y tại phương Nam. Đồng thời, ả ta bày ra một cái bẫy tinh vi tại buổi lễ khánh thành khu công nghiệp sắp tới.

Ngày hôm đó, Tuyết Y được mời đến với tư cách đối tác chiến lược. Cố Diệp Anh chủ động tiếp cận cô, vẻ mặt tỏ ra hối lỗi: "Lam tiểu thư, chuyện hôm trước tôi thật sự xin lỗi. Tôi chỉ vì quá yêu anh Kiêu nên mới có những hành động nông nổi. Mong cô bỏ qua và cùng tôi cạn ly rượu hòa giải này."

Tuyết Y nhìn ly rượu, cô thừa biết bên trong có vấn đề. Nhưng cô vẫn đón lấy, mỉm cười: "Cố tiểu thư khách sáo quá."

Cô giả vờ nhấp môi, rồi nhân lúc Diệp Anh bị ai đó gọi tên, cô nhanh chóng đổi ly rượu của mình với ly của ả ta trên bàn.

Chỉ mười phút sau, Diệp Anh bắt đầu cảm thấy cơ thể nóng bừng, đầu óc quay cuồng. Loại thuốc mà ả ta định dùng để làm nhục Tuyết Y trước mặt đám đông, giờ đây đang phát huy tác dụng lên chính cơ thể ả.

Diệp Anh loạng choạng đi về phía phòng nghỉ, nhưng Tuyết Y đã sắp xếp để một đám phóng viên "vô tình" đi ngang qua đó. Cùng lúc, cô bí mật nhắn tin cho Cố Đình Kiêu đến để "chứng kiến".

Khi Cố Đình Kiêu và đám phóng viên ập vào, họ thấy Cố Diệp Anh đang trong tình trạng không tỉnh táo, ăn nói mê sảng và ôm chầm lấy một gã phục vụ nam.

"Tôi là thiên kim nhà họ Cố! Các người phải phục tùng tôi! Con khốn Cố Niên đó đã chết rồi, không ai có thể cướp vị trí này của tôi!" Diệp Anh gào lên trong cơn thuốc.

Cố Đình Kiêu đứng ở cửa, gương mặt lạnh như tiền. Anh nhìn người phụ nữ mà bấy lâu nay anh vẫn gọi là em gái, cảm thấy ghê tởm tột độ.

"Đưa cô ta về, nhốt vào phòng tối. Không có lệnh của tôi, không ai được thả ra," anh ra lệnh cho vệ sĩ, giọng nói chứa đựng sát khí.

Đám đông giải tán, hiện trường chỉ còn lại Cố Đình Kiêu và Lam Tuyết Y đang đứng ở góc hành lang tối.

Tuyết Y bước ra, ánh sáng mờ ảo khiến cô trông như một nữ thần phục hận. "Xem ra em gái của Cố tổng có vẻ không được ngoan cho lắm."

Cố Đình Kiêu tiến lại gần cô, lần này anh không ép buộc, giọng anh trầm thấp và đầy mệt mỏi: "Tại sao em lại làm vậy? Em muốn cô ta thân bại danh liệt, hay em muốn cho anh thấy bộ mặt thật của cô ta?"

Tuyết Y nhìn anh, nụ cười trên môi biến mất, thay vào đó là một sự nghiêm túc đến lạnh người: "Tôi chỉ đang giúp anh nhìn rõ thế giới xung quanh mình thôi, Cố tổng. Đôi khi, người anh yêu thương nhất lại là kẻ đâm dao sau lưng anh đau nhất. Và người anh nghĩ đã chết, thực chất lại đang sống chỉ để thấy anh đau khổ."

Anh định nắm lấy tay cô, nhưng cô đã lùi lại. "Hôm nay đến đây thôi. Vở kịch của Cố gia còn dài, tôi rất mong chờ xem anh sẽ giải quyết 'em gái cưng' của mình thế nào."

Tuyết Y quay lưng bước đi, bóng lưng cô đổ dài trên sàn hành lang lạnh lẽo. Cô biết, sau đêm nay, Cố Đình Kiêu sẽ bắt đầu nghi ngờ về vụ tai nạn năm xưa. Và khi anh tìm ra sự thật rằng chính Cố Diệp Anh là người cắt dây phanh xe của cô, đó sẽ là lúc anh rơi vào hố đen của sự ân hận.

Cố Đình Kiêu đứng lặng trong bóng tối, tay siết chặt thành nắm đấm. Anh không phải là kẻ ngốc. Những lời cô nói, những gì vừa xảy ra... tất cả đều chỉ về một hướng duy nhất.

"Niên Niên... nếu thực sự là em, tại sao lại tàn nhẫn với anh như vậy?"

Anh thầm thì vào hư không, nhưng đáp lại anh chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa và nỗi cô đơn kéo dài đến vô tận.