Sau lời đe dọa của Lâm Kiệt, sự ám ảnh kiểm soát của Hàn Phong tăng lên gấp bội. Hắn cảm thấy sự tĩnh lặng của Thanh Nguyệt bị đe dọa, và hắn cần phải đảm bảo sự phục tùng của cô.
Hắn cho lắp đặt một tấm kính một chiều cỡ lớn, đặc biệt chống truyền âm, giữa phòng làm việc của hắn và phòng cách âm của Thanh Nguyệt. Kính được thiết kế để cô không thể nhìn thấy hắn, nhưng hắn có thể quan sát cô suốt cả ngày.
Hàn Phong dành phần lớn thời gian làm việc trong phòng đó. Hắn theo dõi mọi cử chỉ của Thanh Nguyệt: cách cô di chuyển nhẹ nhàng, cách cô chăm sóc cây đàn, cách cô đọc sách. Hắn chiếm hữu từng khoảnh khắc cô cô độc.
Một buổi chiều, Thanh Nguyệt ngồi bên đàn, nhưng không chơi. Cô chỉ đặt tay lên phím đàn, ánh mắt xa xăm. Cô có vẻ buồn bã vì sự cô lập hay vì sự đe dọa từ bên ngoài.
Hàn Phong, nhìn qua tấm kính, cảm thấy một sự khó chịu sâu sắc. Sự tĩnh lặng đó quá tuyệt đối, gần như là trống rỗng. Hắn cần một sự phản hồi từ cô, một sự khẳng định rằng cô vẫn ổn định dưới sự kiểm soát của hắn.
Hắn bấm một nút nhỏ. Một ánh đèn LED màu xanh dịu nhẹ nhấp nháy bên cạnh cây đàn. Đó là tín hiệu: "Chơi đi."
Thanh Nguyệt ngẩng đầu, nhìn thấy ánh đèn. Cô thở dài, nhận ra cô đang bị quan sát và điều khiển. Cô là một tài sản biểu diễn cho người chủ sở hữu của mình.
Cô bắt đầu chơi, nhưng lần này, cô không chơi nhạc cổ điển có trật tự. Cô chơi một bản nhạc buồn, đầy cảm xúc và ngẫu hứng về nỗi buồn và sự cô độc.
Hàn Phong nhìn chằm chằm qua tấm kính. Hắn nhận ra, Thanh Nguyệt đang phản kháng hắn bằng cách phá vỡ trật tự âm nhạc mà hắn cần. Sự ngẫu hứng này là hỗn loạn mà hắn ghét.
Hắn tắt đèn LED, không nghe hết bản nhạc. Hắn sẽ trừng phạt sự cố chấp này.