Sau sự việc bị quan sát và bị áp đặt qua tấm kính, Thanh Nguyệt cảm thấy ngột ngạt hơn bao giờ hết. Sự kiểm soát từ xa này còn đáng sợ hơn sự đe dọa thể xác.
Cô quyết định tiếp tục cuộc phản kháng tinh tế của mình. Đến giờ chơi đàn tối, Thanh Nguyệt ngồi xuống, nhưng thay vì chơi một bản nhạc hoàn chỉnh, cô chỉ chơi những hợp âm rời rạc, lặp đi lặp lại một cách ngẫu nhiên và không theo quy tắc. Sau đó, cô dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt đàn theo một nhịp điệu không đều. Đây là sự hỗn loạn trong trật tự, một sự thử thách trực tiếp đối với nhu cầu hoàn hảo của Hàn Phong.
Hàn Phong đang theo dõi qua tấm kính. Hắn tức giận đến mức máu trong người như đông lại. Tiếng đàn không hoàn hảo, không có trật tự, nó là sự bẩn thỉu về âm thanh. Nhu cầu kiểm soát của hắn bị kích động mạnh mẽ.
Hắn xông vào phòng, dừng lại ngay ranh giới an toàn. "Cô đang làm gì vậy, Thanh Nguyệt?" Giọng Hàn Phong lạnh lẽo và sắc bén.
Thanh Nguyệt nhìn hắn, đôi mắt cô lấp lánh sự thách thức mỏng manh. "Tôi đang chơi. Nhưng tôi đang chơi bằng cảm xúc của tôi, không phải bằng mệnh lệnh của anh."
"Cảm xúc của cô là tạp chất!" Hàn Phong gần như gầm lên. "Tôi cần sự tĩnh lặng và hoàn hảo. Cô là Ánh Trăng của tôi, không phải là một vũng lầy cảm xúc!"
Sự tức giận của hắn quá lớn khiến Thanh Nguyệt run rẩy, gần với bờ vực của cơn hoảng loạn. Nhưng cô vẫn giữ sự kiên định. "Nếu anh muốn một cái máy, anh đã mua một cái đĩa nhạc. Tôi là con người. Tôi thở, và đôi khi, tiếng thở của tôi cũng không kiểm soát được."
Lời nói này chạm vào đúng điểm yếu của Hàn Phong: sự kiểm soát. "Được rồi," Hàn Phong hít một hơi sâu, lấy lại sự bình tĩnh đáng sợ. "Vì sự vấy bẩn âm thanh này, tôi sẽ tước đi quyền chơi đàn của cô trong 24 giờ. Cô sẽ ngồi yên trong sự tĩnh lặng mà cô hằng yêu thích, và cô sẽ nhận ra, cô cần tiếng đàn đó nhiều như tôi cần nó."