Suốt 24 giờ bị tước quyền chơi đàn, Thanh Nguyệt cảm thấy sự tĩnh lặng trong căn phòng cách âm trở thành một sự trừng phạt khủng khiếp. Cô cần âm nhạc như một chiếc phao cứu sinh, một cách để tự kiểm soát sự rối loạn bên trong mình. Sự phản kháng tinh tế của cô đã tự làm hại cô.
Hàn Phong, theo dõi qua tấm kính, biết chính xác cô đang cảm thấy gì. Hắn đã tính toán điều này. Hắn không cần dùng vũ lực, chỉ cần dùng sự thiếu thốn để buộc cô phải phục tùng.
Đúng 9 giờ tối hôm sau, Hàn Phong bước vào phòng. Hắn ngồi xuống ghế, nhìn cô bằng ánh mắt không cảm xúc.
"Hết giờ trừng phạt," hắn nói, lạnh lùng. "Cô có nhận ra mình đã mắc sai lầm không?"
Thanh Nguyệt tiến đến gần đàn, nhưng cô không chơi ngay. "Tôi nhận ra... tôi không thể sống thiếu âm nhạc. Và tôi nhận ra, sự kiểm soát của anh, dù độc đoán, lại mang lại cho tôi sự ổn định mà tôi không thể tự tạo ra." Cô đã hoàn toàn phục tùng ý chí của hắn.
"Tốt," Hàn Phong mỉm cười nhẹ. "Tôi không cần một con rối. Tôi cần một Ánh Trăng biết giá trị của sự bảo vệ. Âm nhạc của cô phải luôn có trật tự. Nó là để làm sạch tâm hồn tôi, không phải để làm vấy bẩn nó bằng sự hỗn loạn cảm xúc của cô."
Thanh Nguyệt bắt đầu chơi lại bản Sonate hoàn hảo, có trật tự. Tiếng đàn lần này mang theo một sự cam chịu và phụ thuộc sâu sắc.
Khi cô chơi xong, Hàn Phong đứng dậy. "Bây giờ, hãy nói cho tôi biết, tại sao cô lại muốn làm sạch tâm hồn tôi bằng âm nhạc của cô?"
"Bởi vì..." Thanh Nguyệt nhìn thẳng vào hắn. "Nếu anh sụp đổ, Sanctuary của tôi cũng sẽ sụp đổ theo. Chúng ta cộng sinh."
Lời thú nhận này chạm đến sự chiếm hữu của Hàn Phong. Hắn tiến đến, không chạm vào cô, nhưng đứng gần hơn, như một sự trao đổi năng lượng vô hình. "Đúng vậy," Hàn Phong nói. "Và tôi sẽ bảo vệ nguồn sống của tôi đến cùng."