Sự phục tùng của Thanh Nguyệt và sự tái khẳng định kiểm soát của Hàn Phong đã đưa mối quan hệ của họ trở lại sự cân bằng mong manh.
Nhưng cuộc sống ngoài kia không tuân theo quy tắc của Hàn Phong. Một đêm khuya, một chiếc xe tải chở hàng gặp tai nạn, gây ra tiếng va chạm lớn và kích hoạt tiếng còi báo động khẩn cấp của khu vực. Mặc dù biệt thự được cách âm tuyệt đối, hệ thống cảnh báo đặc biệt của Thanh Nguyệt vẫn kích hoạt bởi những rung động cực nhỏ.
Thanh Nguyệt bừng tỉnh, cô cảm nhận được sự hỗn loạn của tiếng còi và sự sợ hãi của người ngoài. Cô lên cơn hoảng loạn nghiêm trọng. Cô hét lên, bịt chặt tai, nhưng lần này, sự sợ hãi đến từ sự bất lực trước tiếng ồn của thế giới bên ngoài.
Hàn Phong lao vào phòng. Hắn không chạm vào cô. Hắn dùng giọng nói để kiểm soát.
"Thanh Nguyệt! Nhìn tôi!" Hắn ra lệnh. Cô co rúm dưới gầm giường, không thể nhìn hắn.
Hàn Phong biết, hắn phải dùng đến quyền lực tuyệt đối của mình. "Tôi ra lệnh cho cô bình tĩnh! Tiếng ồn không vào được đây! Tôi là bức tường cách âm của cô! Cô tin tưởng tôi! Tôi là An Toàn!"
Giọng nói của hắn, trầm thấp và mạnh mẽ, tạo ra một tần số ổn định duy nhất trong sự hỗn loạn. Thanh Nguyệt, vô thức, bắt đầu tập trung vào giọng nói đó. Cô bò ra khỏi gầm giường, ánh mắt tìm kiếm hắn. Cô cần một điểm neo giữ.
Hàn Phong không di chuyển. Hắn đứng đó, như một cây cột vững chắc trong cơn bão.
"Tiếp tục! Hít thở theo nhịp điệu của tôi! 1, 2, 3... 1, 2, 3..." Hắn lặp đi lặp lại.
Thanh Nguyệt bắt đầu hít thở theo nhịp điệu của hắn. Sự sợ hãi dần tan biến, thay thế bằng sự phục tùng và phụ thuộc sâu sắc. Cô nhận ra, sự bảo vệ của hắn là hoàn toàn cần thiết cho sự sống còn của cô.