Sau cơn hoảng loạn, Thanh Nguyệt hoàn toàn kiệt sức. Hàn Phong ngồi cạnh giường, giữ khoảng cách một mét, đôi mắt hắn không rời khỏi cô.
"Thế giới bên ngoài..." Thanh Nguyệt thì thào. "Nó quá hỗn loạn."
"Đúng vậy," Hàn Phong đáp, giọng hắn đầy sự đồng tình lạnh lùng. "Nó bẩn thỉu, ồn ào và vô trật tự. Nhưng tôi đã hứa sẽ bảo vệ cô khỏi nó. Và tôi sẽ giữ lời."
Thanh Nguyệt nhìn hắn. Cô biết, bất chấp sự độc đoán của hắn, hắn là nơi an toàn duy nhất của cô. Sự bảo vệ của hắn là thật lòng.
"Tôi đã hiểu rồi, Hàn Phong," cô nói. Cô gọi tên hắn lần đầu tiên. "Tôi sẽ không bao giờ cố gắng phá vỡ quy tắc nữa. Tôi sẽ duy trì sự tinh khiết mà anh cần. Tôi sẽ chơi đàn những bản nhạc hoàn hảo và có trật tự. Tôi sẽ là Ánh Trăng của anh."
Thanh Nguyệt đã chọn sự phục tùng tự nguyện.
Hàn Phong tiến lại gần, lần này hắn không cố chạm vào cô, mà chỉ đặt bàn tay đeo găng tay lên đầu giường. "Cô đang đưa ra một lời hứa đấy, Thanh Nguyệt. Tôi sẽ không chấp nhận bất cứ sự dối trá hay phản bội nào."
"Đó không phải là dối trá. Đó là sự sống còn," Thanh Nguyệt đáp. "Tôi sẽ giữ sự sạch sẽ này cho anh, để anh tiếp tục là bức tường cách âm của tôi."
Hàn Phong gật đầu, sự thỏa mãn lan tỏa trong hắn. Hắn không chỉ chiếm hữu cơ thể và không gian của cô, mà còn chiếm hữu cả ý chí của cô.
"Tốt," Hàn Phong nói. "Bây giờ, hãy ngủ đi. Khi cô thức dậy, mọi thứ sẽ lại hoàn hảo."
Mối quan hệ của họ đã chuyển từ sự chiếm hữu ép buộc sang một mối liên kết cộng sinh sâu sắc. Thanh Nguyệt là người phục tùng để sống sót, còn Hàn Phong là người bảo vệ để duy trì sự kiểm soát tinh thần của mình.