Sau khi tái lập thỏa thuận phục tùng, cuộc sống của Thanh Nguyệt trong Sanctuary ổn định trở lại. Cô chơi đàn đều đặn, luôn giữ sự tinh khiết và trật tự trong âm nhạc. Hàn Phong cảm thấy hài lòng, sự tĩnh lặng và sự sạch sẽ mà cô mang lại đã giúp hắn vượt qua nhiều áp lực kinh doanh.
Tuy nhiên, sự ổn định này cũng đồng nghĩa với sự tù túng vô tận. Thanh Nguyệt đã chấp nhận sự an toàn, nhưng cô không ngừng khao khát thứ gì đó khác. Nỗi sợ hãi tiếng ồn vẫn còn đó, nhưng nỗi sợ hãi về sự mất đi bản thân cũng lớn dần.
Một buổi sáng, khi Hàn Phong đang quan sát cô qua tấm kính một chiều, Thanh Nguyệt bước đến gần cửa sổ, nơi rèm cửa cách âm được kéo kín mít. Cô đưa tay chạm nhẹ vào lớp vải dày, cảm nhận sự lạnh lẽo của nó. Cô không dám mở rèm, nhưng sự tò mò về thế giới bên ngoài đã trỗi dậy mạnh mẽ.
Cô biết, bên ngoài tấm rèm này là ánh nắng mặt trời thật sự, không phải ánh sáng nhân tạo được điều chỉnh trong phòng cô.
Khi Hàn Phong bước vào theo giờ thăm viếng cố định, Thanh Nguyệt ngước nhìn hắn. "Hàn Phong," cô gọi tên hắn, "tôi muốn nhìn thấy mặt trời."
Hàn Phong cau mày. Yêu cầu này là một sự vi phạm nghiêm trọng đến sự an toàn có kiểm soát mà hắn đã thiết lập.
"Cô đang nói gì vậy?" Hắn lạnh lùng. "Ánh sáng tự nhiên không thể kiểm soát được. Nó có thể quá chói lòa, và các hạt bụi bẩn bay lơ lửng trong không khí có thể làm ô nhiễm không gian này."
"Tôi biết," Thanh Nguyệt kiên định. "Nhưng tôi không muốn sống mãi trong sự hoàn hảo nhân tạo này. Tôi cần phải biết giới hạn của nỗi sợ hãi của mình là ở đâu. Tôi muốn thử thách bản thân. Chỉ một chút ánh sáng, một khoảng thời gian ngắn, dưới sự kiểm soát của anh."
Cô nhìn thẳng vào hắn, không còn sự sợ hãi mà là sự van nài khát khao. "Nếu tôi không thử, tôi sẽ mãi mãi là một tài sản bị nhốt. Em muốn là Ánh Trăng biết cách vượt qua bóng tối, chứ không phải một vật thể vô tri."
Lời nói này chạm đúng vào sự kiêu ngạo của Hàn Phong. Hắn không muốn cô chỉ là một vật thể vô tri; hắn muốn cô là một tài sản có ý chí, được hắn chinh phục và kiểm soát.
"Nếu tôi đồng ý, mọi thứ phải được tính toán. Không có sự ngẫu hứng nào được phép," Hàn Phong nói. "Nếu cô lên cơn hoảng loạn, cô sẽ phải chịu trách nhiệm."
"Tôi đồng ý," Thanh Nguyệt đáp, lòng cô đầy hy vọng. Cô đã chiến thắng một trận chiến nhỏ.