MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Của Ác QuỷChương 2: Cuộc Xâm Nhập Dịu Dàng

Ánh Trăng Của Ác Quỷ

Chương 2: Cuộc Xâm Nhập Dịu Dàng

596 từ · ~3 phút đọc

Chỉ trong vòng chưa đầy một ngày, Hàn Phong đã nắm trong tay mọi thông tin về Thanh Nguyệt. Cô là một thiên tài piano với chứng sợ tiếng ồn và sự đụng chạm cực độ, sống nhờ vào tiền bản quyền ít ỏi, hoàn toàn tự cách ly.

Hắn hài lòng với sự mong manh và tinh khiết này. Cô hoàn toàn chưa bị vấy bẩn bởi sự hỗn loạn bên ngoài. Thanh Nguyệt là người neo giữ hoàn hảo cho sự ám ảnh về sạch sẽ và kiểm soát của hắn.

Hàn Phong ra lệnh cho đội vệ sĩ tinh nhuệ, đứng đầu là Diêm Lỗi, thực hiện kế hoạch chuyển dọn, nhưng yêu cầu mọi hành động phải tuân thủ nghiêm ngặt: không được tạo ra tiếng động lớn hơn 40 decibel, không được chạm vào cô, và phải đảm bảo căn phòng luôn ở trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối.

Chiều hôm đó, một nhóm người mặc đồ đen, sử dụng các dụng cụ giảm tiếng ồn, âm thầm tiếp cận căn hộ của Thanh Nguyệt. Nàng đang ngồi bên đàn, cảm nhận được sự bất ổn trong không khí, một loại rung động vi mô mà người bình thường không thể nhận ra. Cơn hoảng loạn bắt đầu dâng lên trong nàng.

Cánh cửa cách âm mở ra không một tiếng động lớn, để lộ ra những người đàn ông mặc vest đen đứng bên ngoài.

"Các... các người là ai?" Thanh Nguyệt lùi lại, đôi mắt xanh xám to tròn đầy sợ hãi, tay đưa lên che tai.

"Xin lỗi đã quấy rầy, cô Thanh Nguyệt," Diêm Lỗi bước vào, giọng anh ta được điều chỉnh nhỏ và trầm. "Chúng tôi đến theo lệnh của Lão Đại Hàn Phong. Chúng tôi sẽ chuyển cô đến một nơi tốt hơn, an toàn hơn nhiều."

"Tôi không đi đâu cả!" Thanh Nguyệt thét lên, sự xâm phạm này là cơn ác mộng tồi tệ nhất của nàng.

Đúng lúc đó, Hàn Phong xuất hiện ở ngưỡng cửa. Hắn bước vào, sự hiện diện áp đảo của hắn ngay lập tức làm giảm bớt tiếng ồn của thế giới xung quanh. Hắn tiến đến, chậm rãi, dừng lại ở khoảng cách hoàn hảo, tôn trọng nỗi sợ của nàng.

"Chào, Ánh Trăng của tôi," Hàn Phong nói, giọng hắn trầm thấp, dễ chịu. Hắn không chạm vào cô, nhưng ánh mắt hắn đã chiếm hữu cô hoàn toàn. "Tiếng đàn của cô quá hoàn hảo để bị lãng phí trong một nơi cũ kỹ và bẩn thỉu như thế này."

"Tôi không phải là Ánh Trăng của anh," Thanh Nguyệt run rẩy, nước mắt đã chực trào.

"Sẽ sớm là vậy thôi," Hàn Phong nhếch mép. "Tôi đã chuẩn bị một căn phòng cách âm gấp ba lần nơi đây. Sàn nhà là loại đệm chân không tốt nhất. Tôi sẽ loại bỏ tất cả những tạp chất và tiếng ồn khỏi cuộc đời cô. Đổi lại, cô sẽ chỉ chơi đàn cho một mình tôi."

Hắn không cho cô lựa chọn, chỉ đơn thuần thông báo về sự sắp đặt mới.

"Đừng sợ," Hàn Phong nói, ánh mắt hắn dịu đi một chút, sự kiểm soát tuyệt đối này mang lại cho hắn niềm an ủi. "Tôi sẽ không bao giờ chạm vào cô nếu cô không cho phép. Tôi chỉ muốn kiểm soát sự an toàn của cô, và sự tinh khiết của cô. Cô là thuốc giải độc cho tôi."

Thanh Nguyệt nhìn vào đôi mắt đầy sự ám ảnh chiếm hữu đó. Cô biết, cuộc đời cô độc của mình đã kết thúc.