Thanh Nguyệt bị đưa đi bằng xe cách âm đặc biệt. Căn nhà mới của cô, nằm trong một khu biệt thự biệt lập của Hàn Phong, không phải là một căn phòng, mà là một Sanctuary (Thánh Địa) theo đúng nghĩa đen.
Đó là một studio lớn, được xây dựng theo tiêu chuẩn phòng thí nghiệm: sạch sẽ đến mức vô trùng, không một hạt bụi. Toàn bộ tường được bao phủ bởi các lớp vật liệu cách âm đặc biệt, không chỉ chặn âm thanh mà còn hấp thụ rung động. Ánh sáng được điều chỉnh hoàn toàn bằng hệ thống điện tử, luôn giữ ở mức dịu nhẹ, không gây chói mắt.
Thanh Nguyệt bước vào, cảm nhận sự tĩnh lặng tuyệt đối. Mọi nỗi lo lắng về tiếng ồn đột ngột biến mất, thay thế bằng một cảm giác an toàn và rỗng tuếch khó tả. Sự kiểm soát vật lý của Hàn Phong đã mang lại cho cô sự an ủi mà thế giới bên ngoài chưa bao giờ làm được.
Cây đàn dương cầm cũ của cô đã được đặt trang trọng ở trung tâm. Bên cạnh đó là một chiếc giường lớn, rèm cửa cũng là loại cách âm, nhưng được thiết kế để không cần chạm vào mà vẫn đóng mở được.
Hàn Phong đứng ở ngưỡng cửa, khoanh tay quan sát phản ứng của cô.
"Thế nào, Ánh Trăng?" Hắn hỏi. "Nơi này có đủ sạch sẽ và tĩnh lặng cho cô không?"
Thanh Nguyệt đưa tay chạm nhẹ vào mặt tường. "Anh... anh đã làm tất cả những điều này?"
"Chỉ những gì hoàn hảo mới xứng đáng với sự tinh khiết của cô," Hàn Phong đáp, bước vào và chỉ tay vào một góc phòng. "Đó là buồng khử trùng không khí. Tôi sẽ không cho phép bất kỳ loại tạp chất nào làm vẩn đục Sanctuary của cô."
Sự kiểm soát tuyệt đối của hắn đối với môi trường đã dập tắt gần hết sự phản kháng của Thanh Nguyệt. Cô nhận ra rằng, hắn không chỉ muốn giam giữ cô, mà còn muốn bảo tồn cô.
Tuy nhiên, cô vẫn giữ lại sự phòng vệ cuối cùng. "Tôi cần biết, anh sẽ làm gì với tôi?"
Hàn Phong tiến lại gần cô, vẫn giữ khoảng cách khoảng hai mét. "Tôi sẽ không làm gì cả. Tôi chỉ cần sự tồn tại của cô. Cô sẽ chơi đàn cho tôi mỗi đêm. Cô sẽ là trật tự trong hỗn loạn của tôi. Và tôi sẽ là bức tường cách âm của cô."
Sự kiểm soát đã được thiết lập. Thanh Nguyệt biết mình đã trở thành tài sản của hắn.