au khi định cư trong Sanctuary, Hàn Phong chính thức công bố các quy tắc cho Thanh Nguyệt. Đây không phải là quy tắc của một người tình, mà là quy tắc của một người sở hữu áp đặt lên tài sản quý giá nhất của mình.
Họ ngồi trong phòng khách riêng của cô, Hàn Phong đặt ra từng điều khoản một cách lạnh lùng, dứt khoát:
1. Mọi vật dụng trong phòng đều được điều chỉnh để không gây ra tiếng ồn. Cô không được phép bật tivi, điện thoại di động bị thu hồi. Mọi giao tiếp với bên ngoài phải thông qua hắn.
2. Thanh Nguyệt được cung cấp quần áo mới hoàn toàn, mọi thứ đều được khử trùng. Nàng phải tắm bằng sữa tắm đặc biệt để loại bỏ "tạp chất" từ thế giới bên ngoài. Hắn không cho phép bất cứ thứ gì bẩn thỉu chạm vào cô.
3. Cô phải chơi đàn dương cầm trong vòng một giờ cố định mỗi tối. Bản nhạc phải có cấu trúc rõ ràng, không ngẫu hứng.
4. Quy tắc quan trọng nhất. "Tôi sẽ không chạm vào cô. Cô cũng không được phép chạm vào tôi. Tôi tôn trọng nỗi sợ hãi của cô, và tôi sẽ không làm vẩn đục sự tinh khiết này."
Thanh Nguyệt im lặng lắng nghe. Những quy tắc này, dù hà khắc, lại mang lại cho cô một cảm giác an toàn không thể phủ nhận. Hắn đã hiểu và chấp nhận nỗi sợ lớn nhất của cô.
"Tôi có một câu hỏi," Thanh Nguyệt nhỏ giọng.
"Nói đi."
"Nếu tôi... nếu tôi có một cơn hoảng loạn, ai sẽ giúp tôi?"
Hàn Phong nhìn cô chằm chằm. "Tôi. Chỉ có tôi. Cô sẽ gọi tôi, và tôi sẽ đến. Tôi sẽ trấn an cô bằng giọng nói, không phải bằng sự đụng chạm."
Sự kiểm soát của hắn không chỉ dừng lại ở vật chất, mà còn thâm nhập vào tâm lý của cô.
Thanh Nguyệt cúi đầu, một cách chấp nhận. "Tôi hiểu. Tôi sẽ tuân theo."
Hàn Phong mỉm cười nhẹ. Sự phục tùng này khiến hắn thỏa mãn. Cô là Ánh Trăng của hắn, bị nhốt trong lồng vàng sạch sẽ nhất, phát ra âm thanh hoàn hảo chỉ dành cho một mình hắn.