Những ngày đầu trong Sanctuary trôi qua trong sự tĩnh lặng gần như chết chóc. Thanh Nguyệt tuân thủ mọi quy tắc, chơi đàn mỗi đêm cho Hàn Phong nghe qua hệ thống âm thanh được tinh chỉnh tuyệt đối.
Một buổi chiều, Thanh Nguyệt cố gắng phản kháng bằng cách mở rèm cửa. Ánh sáng mặt trời, dù dịu nhẹ, vẫn là một thử thách lớn. Sự đột ngột của ánh sáng khiến thần kinh cô căng thẳng.
Cùng lúc đó, một chiếc máy bay đi ngang qua trên bầu trời, tạo ra một tiếng rung động nhỏ nhưng sắc bén. Dù âm thanh không lọt vào phòng, sự rung động vật lý cũng đủ để kích hoạt cơn hoảng loạn của Thanh Nguyệt.
Cô co rúm lại, hai tay ôm chặt đầu, run rẩy và thở dốc. Sự sợ hãi quá lớn khiến cô mất thăng bằng, ngã xuống sàn cạnh cây đàn.
Hàn Phong đang ở trong phòng làm việc gần đó, theo dõi cô qua camera ẩn. Khi thấy cô ngã, sự kiểm soát của hắn lập tức bị phá vỡ. Hắn không thể chịu đựng được cảnh tài sản tinh khiết của mình bị tổn hại.
Hắn xông vào phòng, phá vỡ sự tĩnh lặng.
"Thanh Nguyệt!" Hắn gọi, giọng hắn lộ rõ sự lo lắng hiếm có.
Hàn Phong quỳ xuống bên cạnh cô. Cô đang cuộn tròn như một bào thai. Hắn đưa tay ra, định kéo cô dậy.
Đó là một sai lầm chết người.
Hắn vô tình chạm nhẹ vào bả vai Thanh Nguyệt qua lớp áo.
Cơn sốc lớn hơn cả tiếng ồn. Sự đụng chạm không mong muốn từ người ngoài, đặc biệt là người đàn ông có khí chất áp bức như hắn, đã khiến cơ thể Thanh Nguyệt phản ứng cực đoan.
Cô hét lên một tiếng đau đớn, đôi mắt xanh xám trợn ngược lên, và cô hoàn toàn ngất lịm vì quá sốc và sợ hãi.
Hàn Phong cứng đờ. Bàn tay hắn vẫn còn lơ lửng trên không trung. Hắn đã phá vỡ quy tắc quan trọng nhất của chính mình, và hậu quả thật khủng khiếp.