MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÁnh Trăng Của Kẻ Săn MồiChương 1

Ánh Trăng Của Kẻ Săn Mồi

Chương 1

1,225 từ · ~7 phút đọc

Tần Vũ luôn tin rằng, ở tuổi 22, cuộc đời anh chỉ nên xoay quanh sinh học tế bào, giải phẫu người, và mùi cồn y tế. Anh là sinh viên y khoa năm cuối, người thừa kế bất đắc dĩ của một gia tộc Thợ Săn cổ xưa, nhưng lại chọn con đường khoa học để trốn tránh bóng tối.

Thành phố Lyra – nơi Tần Vũ sống – là một bức tranh sơn dầu hoàn hảo, rực rỡ dưới ánh đèn neon, nhưng Tần Vũ biết rõ phía dưới lớp sơn đó là gì. Nơi đây là điểm giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, nơi những thỏa thuận ngầm giữa con người và sinh vật siêu nhiên vẫn tồn tại.

Đó là một đêm cuối thu, gió mang theo cái lạnh ẩm ướt của hồ nước nhân tạo. Tần Vũ đang trên đường về ký túc xá sau ca trực đêm tại bệnh viện thành phố. Anh đi qua khu vực công viên Rừng Phong, nơi nổi tiếng với những hàng cây cổ thụ và những câu chuyện ma mị.

Một mùi hương sắc lạnh, nồng nặc mùi máu tươi và rêu mục, đột ngột xộc vào mũi anh.

Tần Vũ dừng lại. Khả năng "cảm nhận dấu vết" di truyền từ gia tộc Thợ Săn của anh – một khả năng anh luôn cố gắng phủ nhận – bỗng nhiên bùng lên. Đầu óc anh ong lên, và trong tầm nhìn, có những vệt màu xám tro, như bụi năng lượng, đang dẫn thẳng vào sâu trong công viên.

Không thể là thú hoang. Anh nghĩ.

Tần Vũ cắn răng. Nếu là thú hoang, anh có thể gọi cảnh sát. Nhưng vệt tro xám này mang theo một lực hút mãnh liệt, thô bạo, đó là dấu hiệu của thế giới ngầm. Anh biết nhiệm vụ của mình, dù anh ghét nó đến đâu, là phải kiểm tra.

Anh cẩn thận đi theo vệt tro, sâu hơn vào bóng tối. Khi đến gần hồ nước, anh nhìn thấy.

Một thi thể.

Nạn nhân là một sinh viên năm cuối của trường luật, nổi tiếng trong giới thượng lưu. Nhưng điều khiến Tần Vũ cứng người không phải là cái chết, mà là cách chết.

Cổ họng nạn nhân bị xé toạc, máu loang lổ trên lớp cỏ ướt. Không phải vết cắt bằng dao. Đây là vết cắn của một hàm răng cực lớn và mạnh mẽ.

Tần Vũ quỳ xuống, kiểm tra. Không có sự lộn xộn nào. Không có dấu hiệu vật lộn. Người này đã bị săn một cách nhanh chóng, dứt khoát, và vô cùng tàn bạo. Kẻ săn mồi không để lại dấu vân tay, không có tóc hay sợi vải. Chỉ có...

"Dấu chân," Tần Vũ lẩm bẩm.

Dấu chân đó không phải của giày dép. Nó là dấu chân trần, cực lớn, và có độ sâu đáng kinh ngạc trên đất mềm, như thể chủ nhân của nó có trọng lượng lớn gấp đôi người thường.

Một Nhân Thú. Sự thật lạnh buốt xuyên qua tâm trí anh. Một Người Sói.

Tần Vũ cảm thấy sợ hãi, nhưng khả năng Thợ Săn của anh đã lấn át nỗi sợ. Anh phải ghi lại, phải tìm hiểu xem kẻ nào đã phá vỡ hiệp ước ngầm của thành phố.

"Anh không nên chạm vào hiện trường."

Giọng nói vang lên từ phía sau, trầm, khàn, và uy quyền như tiếng gầm gừ được nén lại. Nó khiến xương sống Tần Vũ lạnh buốt.

Tần Vũ quay phắt lại.

Đó là một người đàn ông. Hoàn toàn khác với bất kỳ ai anh từng thấy.

Anh ta cao lớn một cách đáng sợ, vai rộng, và dù chỉ mặc một chiếc áo khoác da màu đen đơn giản, Tần Vũ vẫn cảm thấy áp lực từ cơ bắp rắn chắc dưới lớp vải. Anh ta đứng trong bóng tối, nhưng ánh trăng xuyên qua kẽ lá lại vô tình chiếu sáng đôi mắt.

Đôi mắt đó. Màu vàng hổ phách, sắc lạnh và nhìn thẳng vào Tần Vũ như một sinh vật đang đánh giá con mồi.

"Anh là ai?" Tần Vũ cố gắng giữ giọng bình tĩnh.

Người đàn ông bước ra khỏi bóng tối, từng bước chân chậm rãi và dứt khoát. Mùi hương đặc trưng của anh ta – không chỉ là da thuộc và thuốc lá, mà còn là mùi kim loại sắc lạnh, mùi bạc hà và một chút mùi rừng rậm nguyên thủy – bao trùm lấy Tần Vũ, khiến anh gần như mất đi khả năng hít thở.

"Tôi là người đảm bảo trật tự." Người đàn ông trả lời, giọng nói mang theo sự mỉa mai nhẹ. "Còn cậu, cậu trai trẻ, cậu đang làm gì ở đây vào giờ này? Trông cậu không giống cảnh sát."

Tần Vũ biết rõ đây không phải là cảnh sát. Đây là Kẻ Săn Mồi. Hoặc là một kẻ đứng sau vụ án, hoặc là một kẻ săn lùng loại Nhân Thú này. Và dù là gì, người này cũng toát ra một uy quyền áp đảo, một kiểu Alpha mà anh chưa từng gặp.

"Tôi là sinh viên y khoa. Tôi vừa đi ngang qua và thấy." Tần Vũ nói dối một cách trơn tru, cố gắng giấu đi cảm giác run rẩy.

Khael (vì Tần Vũ đã kịp nhìn thấy chữ K.L thêu trên cổ tay áo anh ta) không tin anh. Anh ta bước lại gần hơn, khoảng cách chỉ còn vài tấc. Hơi thở nóng hổi của anh ta phả vào mặt Tần Vũ.

"Mùi hương của cậu rất thú vị," Khael khẽ nói, đôi mắt vàng hổ phách nheo lại, như thể đang phân tích một thứ gì đó vô cùng quan trọng. "Trong sạch, nhưng lại ẩn chứa mùi bạc. Mùi hương của Thợ Săn. Hay, có lẽ là một con mồi đặc biệt?"

Tần Vũ cảm thấy lạnh người. Khael đã nhận ra anh. Anh ta không phải một người sói bình thường.

Khael đưa tay ra, ngón cái thô ráp chạm vào gò má Tần Vũ. Hành động này không phải là ve vãn, mà là một sự đánh dấu lãnh thổ đầy uy hiếp.

"Tôi có một quán bar nhỏ ở khu phố cổ," Khael đột ngột thay đổi chủ đề, rút tay lại, nhưng ánh mắt vẫn khóa chặt lấy Tần Vũ. "The Moonlight's Edge. Nếu cậu tò mò, hãy đến đó. Nhưng nếu cậu định báo cáo những gì cậu thấy ở đây..."

Anh ta không nói hết câu, nhưng cái nhìn đó còn đáng sợ hơn mọi lời đe dọa. Đó là cái nhìn của Kẻ Săn Mồi khi cảnh báo con mồi không được vượt qua ranh giới.

Khael quay lưng lại, đi vào bóng tối sâu hơn, nhưng trước khi khuất dạng, anh ta nói thêm một câu, giọng nói gần như là tiếng gầm gừ dịu dàng:

"Tôi sẽ chờ đợi cậu, Tần Vũ."

Tần Vũ đứng đó, bàng hoàng. Anh chưa bao giờ nói tên mình.

Ánh trăng đêm đó lạnh buốt. Tần Vũ biết, cuộc đời bình thường mà anh cố gắng xây dựng đã bị vết cắn của đêm nay phá hủy hoàn toàn. Anh đã chính thức bị Kẻ Săn Mồi chú ý. Và điều đáng sợ hơn cả là: Anh cảm thấy một lực hút mãnh liệt thúc đẩy anh đến quán bar đó, để tìm kiếm Ánh Trăng Của Kẻ Săn Mồi một lần nữa.